Không còn giống mẫu thân đã mất sớm của hắn ta nữa, mà giống hệt mấy bà già độc ác ngày xưa hay vào thôn bắt trẻ con…
May cho Phương Hà là nàng không biết hắn ta đang nghĩ gì, nếu biết… Chắc cũng chỉ liếc hắn ta một cái. Dù gì đây cũng là đối tác làm ăn tiềm năng của nàng.
Nàng vỗ vai Ngụy Địa Sinh: “Địa Sinh… Không, Ngụy Châu à, ngươi phải biết rằng, ngự tiền là cái hang nuốt vàng nuốt bạc, không có vàng bạc đổ vào thì cho dù ngươi có bản lĩnh thông thiên cũng khó mà đứng vững, thậm chí còn có thể bị người ta chèn ép đến mất mạng.”
“Ta sớm đã nhìn ra ngươi không phải hạng tầm thường. Dáng dấp của ngươi dễ gây thiện cảm, lại quen biết rộng. Ta muốn dạy ngươi tuyệt kỹ để dành của Từ Giai thị, cùng nhau kiếm nhiều bạc dưỡng già!”
“Đợi khi chúng ta cùng về nhà, ta sẽ bảo cháu trai cháu gái phụng dưỡng ngươi đến cuối đời, thế nào?”
Ngụy Địa Sinh được dỗ đến mức cười tít mắt, nhưng dù sao cũng là mầm mống đại tổng quản tương lai, hắn ta chưa hoàn toàn bị mê hoặc, vẫn nghi ngờ hỏi: “Nhưng a mã của tỷ tỷ chẳng phải đã mất từ khi tỷ tỷ ba tuổi sao? Tỷ tỷ mười hai tuổi đã vào cung, mẹ nuôi cũng chưa từng nói tỷ tỷ có tuyệt kỹ gì, tỷ tỷ học từ đâu vậy?”
Phương Hà mặt không đổi sắc mà bịa: “Tất nhiên là do ngạch nương của ta trước lúc lâm chung truyền lại chứ còn gì!”
“Cô của ta đã dặn đi dặn lại là không được để người khác biết. Nói ta vụng về, lỡ mà khiến người khác chú ý thì sẽ mất mạng. Giờ có đệ đệ ruột khác phụ mẫu là ngươi, lại có bản lĩnh hơn ta nhiều, thì dĩ nhiên ta phải mang ra dùng rồi. Chẳng lẽ để mình ngươi liều mạng vì nhà chúng ta sao?”
Ngụy Địa Sinh: “…” Hắn ta càng thấy mơ hồ.
Chẳng phải hắn ta đang muốn thuyết phục Phương Hà tỷ tỷ làm nương tử sao?
Sao lại lại biến thành người một nhà mất rồi…
Thôi vậy, người ta quý ở chỗ biết hồ đồ đúng lúc. Chỉ cần kết quả giống nhau, không nhất thiết phải làm những chuyện khiến cả hai không vui.
Sự thân cận và tin tưởng của Phương Hà khiến l*иg ngực Ngụy Địa Sinh nóng ran.
Hắn ta vỗ ngực cam đoan: “Thái giám có chút tiếng tăm ở Kính sự phòng và sáu cung phía đông tây, chẳng mấy ai mà ta không quen. Tỷ tỷ muốn làm gì, cứ giao cho ta là được!”
*
Đúng lúc Phương Hà đang tươi cười hớn hở cùng Ngụy Địa Sinh thì thầm bàn bạc chuyện khảo sát thị trường, quản sự Nội vụ phủ dẫn theo hai hàng tiểu cung nữ bước vào Kính sự phòng.