Chương 26

Nàng cúi đầu giả vờ suy nghĩ, một lúc sau mới hơi ngẩng lên, lộ vẻ khó xử đến mức sắp khóc.

“Kiều phó thị… Dượng, ý định trước đây của cô ta, chắc hẳn người đã rõ. Từ Giai thị nay đã chẳng còn ai, hương hỏa về sau e chẳng có người phụng thờ, ta… Ta thực khó yên lòng.”

“Những ngày ngã đầu này, đêm ngày ta vẫn nghĩ về tương lai, cuối cùng vẫn muốn kén rể.” Nàng ngấn lệ, liếc nhìn Ngụy Địa Sinh.

“Từ nay người chính là dượng ruột của ta, ta coi Địa Sinh như đệ đệ ruột. Đợi đến khi các người rời cung, chúng ta cùng mang huyết mạch Từ Giai thị mà sống qua ngày, lại nhận thêm con của Kiều gia hoặc Ngụy gia để nối dõi, càng thêm đông vui.”

Ngụy Địa Sinh thất vọng cúi đầu, hắn ta đã nghe ra, Phương Hà tỷ tỷ không muốn làm nương tử của hắn ta.

Ngược lại, lời Phương Hà lại khiến Kiều Thành vô cùng xúc động.

Thật ra, thái giám dù ở trong cung có thể diện đến đâu, ra ngoài đa phần đều sống gian nan.

Ông ta và Từ ma ma sớm đã nghĩ đến chuyện dưỡng lão, vẫn cho rằng kén rể là thỏa đáng nhất, bởi Phương Hà vốn nghe lời, tính tình lại mềm yếu, nếu gả đi sợ sẽ bị phu gia mài mòn đến chết.

Huống hồ, trong mảnh đất Tử Cấm Thành này, ông ta coi như quen thuộc, bất kể gốc gác ai đều có thể dò xét rõ ràng.

Ra ngoài cung mà chọn người, dẫu có thể rời cung, điều tra cũng chẳng dễ dàng.

Việc Kiều Thành đề nghị đối thực, cũng chỉ là kế bất đắc dĩ để tránh điều sai sót.

Nay Phương Hà muốn nối dõi cho Từ Giai thị, ông ta cũng chẳng thể ngăn.

“Vậy cứ từ từ chọn. Ngươi còn ba năm nữa mới xuất cung, sau này nếu ta có dịp ra ngoài lo việc, sẽ nhờ người dò trước, gắng tìm cho ngươi một mối tốt.” Kiều Thành ôn hòa nói, ánh mắt nhìn nàng đầy vui mừng.

“Cô của cháu mất rồi, mà cháu lại trưởng thành hơn trước, ta sẽ nhận tiếng dượng này, sau này chuyện dưỡng lão, đành trông vào cháu và con rể vậy.”

Phương Hà gật đầu dứt khoát, trong cung nhiều thêm một vị trưởng bối khéo xoay sở để trấn giữ cửa nhà, tuyệt đối không phải chuyện xấu.

“Dượng yên tâm, từ nay ta chỉ còn người và Địa Sinh là người thân. Không thể sống qua loa như trước được nữa, ta sẽ cố gắng làm việc, để sau này ra ngoài mới có thể sống tốt.”

Nàng vốn không thể mãi giống nguyên chủ, lời này cũng coi như là một nét bút đặt sẵn cho sự đổi thay về sau.

Kiều Thành nghe vậy, chần chừ giây lát, dường như muốn nói điều gì lại nuốt xuống.

Có những chuyện, đem xuống quan tài vẫn tốt hơn, Từ ma ma đã không nói, ông ta cũng chẳng nên mở miệng.