Chương 25

Kiều Thành lau mặt một cái, không động đến chén rượu nữa.

Trong lòng ông ta thấy khó chịu, uống vài ngụm thì không sao, nhưng nếu uống quá chén mà làm chậm trễ công vụ thì sẽ có khối người nhòm ngó chút béo bở ở khố phòng này.

Ông ta đẩy lại bạc cho Phương Hà, rồi rút từ trên người ra một cái túi gấm.

“Từ giờ về sau, tiền lương tháng tự ngươi giữ lấy, hai ba tháng hãy đưa cho Tần cô cô một lần cũng được. Đây là đồ cô của ngươi để lại, ngươi cầm lấy.”

Ánh mắt Phương Hà sáng lên, đúng là trời quang mây tạnh, có vốn khởi đầu rồi!

Đây chắc chắn là dượng ruột rồi!

Nàng suýt nữa không nhịn được cười, vội cắn đầu lưỡi, cúi đầu thấp hơn nữa.

“Ta... Ta không còn người thân nào nữa, sau này chỉ còn lại người là trưởng bối, người giữ lấy đi, ta không cần…”

Ta muốn, ta muốn, ta muốn! Nài nỉ thêm chút nữa đi!

Kiều Thành tuy không nghe được tiếng gào thét trong lòng nàng, nhưng cũng không lấy bạc về.

“Bảo cầm thì cứ cầm. Lát nữa đi thiện phòng mua chút đồ ngon bồi bổ đi, đừng để lại di chứng. Nếu không đủ bạc thì đến tìm ta.”

“Đã nhận ta là trưởng bối, sau này ta cũng phải lo cho ngươi. Năm xưa cô của ngươi từng cứu mạng ta, ta không thể để cô của ngươi dưới suối vàng còn không yên lòng.”

Phương Hà nghĩ bụng, còn có quá khứ như vậy nữa sao?

Vậy thì nàng không khách sáo nữa nhé… Sau này kiếm được bạc sẽ phụng dưỡng dượng đến cuối đời!

Nàng cầm khăn chấm chấm dưới mắt, khẽ nức nở vài tiếng, cố giữ vẻ dè dặt mà chậm rãi đưa tay về phía túi gấm.

Đúng lúc này, Kiều Thành lại nói: “Cô của ngươi không còn, ta là dượng sẽ thay ngươi quyết định, ngươi và Địa Sinh kết đối thực đi, chờ ngươi rời cung, chắc ta cũng đến lúc lui về rồi.”

“Sau này xem bên Kiều gia hay Ngụy gia còn ai, nhận một đứa con nuôi, một nhà ba người chúng ta sống cùng nhau.”

Tay Phương Hà bỗng khựng lại, đối thực?

Vậy thì nàng còn gì là tự do nữa chứ?

Phương Hà vô thức đưa mắt nhìn về phía Ngụy Địa Sinh, phát hiện hắn ta vẫn còn mang theo vài phần mong đợi, ánh mắt lấp lánh tia e thẹn xen lẫn khát vọng, khiến khóe môi nàng suýt nữa co giật.

Chẳng trách trên đường đến tiểu tử này cứ như tiểu hòa thượng, thì ra trong lòng tưởng đang cùng nương tử nhà mình hàn huyên đôi câu?

Nhưng hắn ta mới mười lăm, dù nàng có muốn gả, cũng chẳng cam lòng làm mẫu thân của người ta.

Hơn nữa… Ừm, nàng phải thừa nhận mình vốn là người tầm thường, vẫn ưa sự vui sướиɠ theo lối truyền thống hơn.