Chương 23

Khuôn mặt nghiêm khắc thường ngày của Tần cô cô cũng dịu đi đôi phần, ánh mắt thoáng hiện vẻ thương cảm.

“Từ ma ma mắc bệnh lao, đồ đạc đều bị Kính sự phòng đem đốt sạch rồi.”

Phương Hà: “…”

Vậy thì số bạc kia tám chín phần là đã rơi vào túi người khác, đến một đồng tiền cũng chẳng mong lấy lại được.

Tính sơ sơ số bạc giao nộp mấy năm qua, Phương Hà ôm lấy ngực, vừa lau nước mắt vừa u ám quay về nhĩ phòng.

Hu hu, số bạc trắng bóng nguyên chủ để lại cho nàng, gần một trăm lượng bạc lận đó!

“Phương Hà tỷ tỷ? Này!”

Có người vỗ nhẹ vai Phương Hà.

“Tỷ đang nghĩ gì thế? Gọi bao nhiêu cũng không thưa, hồn vía bay đi đâu rồi hả? Ta nói cho tỷ biết, như thế là không được đâu. Nhỡ đâu vô ý đυ.ng chạm chủ tử, bị phát hiện thì ăn trượng như chơi đấy…”

Phương Hà giật nảy mình, bị tên tiểu thái giám trước mặt lải nhải như Đường Tăng cắt đứt nỗi buồn trong lòng.

Người đến là con nuôi của Kiều Thành, tên là Ngụy Địa Sinh. Nghe đồn mẫu thân hắn ta lúc mang thai bị trượt chân ở bờ ruộng, thế là sinh ra hắn ta luôn, nên mới có cái tên như vậy.

Trong ký ức của nguyên chủ, tiểu tử này cũng không lắm lời đến thế.

Nàng vội ngắt lời Ngụy Địa Sinh: “Ngươi từ đâu tới thế?”

Ngụy Địa Sinh vỗ vỗ trán: “Cha nuôi biết hôm nay tỷ được nghỉ, dặn ta đến mời tỷ sang bên khố phòng nói chuyện.”

Phương Hà hơi nhướng mày, người dượng hờ này của nàng chẳng phải kiểu người hay sốt sắng thân tình gì.

Hồi nguyên chủ mới vào cung hầu hạ ở cung Càn Thanh, từng tận mắt thấy Kiều Thành xử lý một tên tiểu thái giám tay chân không sạch sẽ, mặt không đổi sắc cầm thước tre đánh đối phương đến toạc da toé máu, từ đó nguyên chủ luôn rất sợ ông ta.

Nói cũng lạ, sau khi vào cung, Từ ma ma và Kiều Thành đều tỏ ra lạnh nhạt với nguyên chủ, mỗi tháng chỉ cho gọi nàng qua phòng của Từ ma ma một lần, đưa cho ít đồ thêu để làm thêm.

Còn lại lúc gặp mặt thì hầu như chẳng ai mở miệng trước.

Chẳng lẽ người dượng này định thay Từ ma ma ra mặt, tiện thể nhân lúc phát lương mà đòi tiền nàng nộp lên?

Phương Hà suy tính một hồi, cuối cùng vẫn theo Ngụy Địa Sinh đi.

Bạc thì đương nhiên là nàng chẳng muốn nộp, nhưng cũng không thể không nộp chút gì.

Dù sao vẫn cần giữ mối quan hệ cho êm đẹp, nếu không đến khi có chuyện, e là chỉ biết ngồi bó tay.

*

Sau khi xuyên không, dựa vào ký ức nguyên chủ, Phương Hà mới hiểu, Kính sự phòng không chỉ đơn giản là bưng cái mâm chứa thẻ xanh đi trước mặt hoàng đế để chỉ chỉ chọn chọn.