Chương 21

Phương Hà âm thầm rủa một câu “Tên thái giám chết tiệt” trong lòng, cả người run rẩy bò dậy khỏi mặt đất, lủi lại gần con đường đất nhỏ, như thể mất hồn mà lẩm bẩm:

“Ta… Ta chẳng đi đâu hết, tay nghề pha trà của ta chẳng bằng các ngươi, cũng không biết ăn nói… Để ta nấu nước thôi vậy.”

Xảo Văn và Như Nguyệt bực mình liếc bóng lưng của Phương Hà, những lời cay nghiệt đến miệng lại nuốt trở vào.

Đối với loại người như bùn nhão không đắp nổi tường này, nói thêm cũng phí nước bọt, có ích gì, chẳng bằng lo nghĩ làm sao được đi ngự tiền hầu hạ.

Còn chuyện Phương Hà không muốn ra ngoài trực, thật ra ban nãy hai người cũng có nghĩ tới, nhưng giờ nhìn bộ dạng của nàng, lại vứt luôn ý nghĩ ấy ra sau đầu, nàng có nói không đi cũng chẳng có quyền quyết định.

Dù gì cũng là đồ vô dụng, lúc họ xông hơi mặt, bắt nàng đứng canh bên ngoài là được, chẳng lẽ còn dám từ chối?

Phương Hà nghe hai người lại ghé tai nhau thì thầm chuyện tiền đồ, không hề có một lời châm chọc nào, khóe môi nàng khẽ cong lên.

Làm trong ngành khách sạn, ở những vị trí dễ rắc rối, thì phải có đầy đủ kỹ năng từ biểu diễn đến đối đáp, chẳng thiếu thứ gì.

Chỉ cần giải quyết được vấn đề, diễn cảnh tội nghiệp cũng chẳng đáng gì.

Nếu bị khách hàng hay cấp trên đánh giá kém, thì nửa tháng tiền lương hiệu suất coi như đi tong, nghĩ tới cái ví, ai mà chẳng là ảnh hậu!

Nhưng ngay sau đó, nàng lau mồ hôi lạnh trên trán, sắc mặt lại hơi chua xót.

Quả nhiên, không có thực tiễn thì không có quyền lên tiếng, trước đó nàng vẫn còn tưởng bở.

Ở thời sau, ngành dịch vụ có quy trình rất chặt chẽ, không thể vì một lần phục vụ mà có cơ hội thăng tiến ngay, muốn được trọng dụng thì phải xét lý lịch, bằng cấp và cả mức độ cày cuốc nữa.

Nhưng đây là chế độ phong kiến, người thực sự có quyền trong Tử Cấm Thành chỉ đếm trên đầu ngón tay, biến cố do cảm tính cá nhân gây ra thì nhiều vô kể.

Nàng bèn đổi ý, không còn ao ước được đến ngự tiền nữa.

Nếu thật sự không cẩn thận mà bị Khang sư phụ để mắt tới, trở thành cái gai trong mắt người khác, với cái thân phận không chỗ dựa như nàng, bị lột da róc xương, ngay cả cặn xương cũng bị đem nấu thành mỡ cũng chẳng có gì lạ.

Đường đến La Mã có nhiều lối, đường này không đi được thì đổi đường khác.

Ánh mắt Phương Hà dừng trên chiếc ấm nước đang bốc hơi nghi ngút, nàng lặng lẽ nhấc lên, đặt lên bàn cạnh đồng hồ nước.

Chỉ mấy bước mà trong đầu đã nảy ra ý tưởng mới.

Trong cung người nhiều nhất không phải chủ tử, mà là cung nữ.