Chương 20

Nàng như sắp khóc đến nơi, cúi đầu thật thấp, mặt mày vùi cả vào ngực, không nhìn ai hết.

“Cô cô nói ta vụng về, sẽ liên lụy người khác mất mạng... Ta muốn ở lại Ngự trà phòng.”

Ánh mắt của Xảo Văn và Như Nguyệt dịu đi một chút, nhưng trong lòng lại càng thêm khinh thường. Bọn họ nói có sai đâu, có cho Phương Hà thang trời, nàng cũng không trèo nổi.

Cả hai đều đầy mong chờ, tha thiết nhìn về phía Lương Cửu Công.

Lương Cửu Công nhìn Phương Hà bị dọa đến ngồi bệt dưới đất, sắc mặt có phần phức tạp.

Chuyện hôm nay là do hắn ta tự ý quyết định.

Dạo này Hoàng thượng đôi khi bất chợt cau mày, nhất là những lúc y trầm ngâm suy nghĩ chuyện gì đó.

Người khác không để ý, nhưng Lương Cửu Công hầu hạ bên cạnh chủ tử từ nhỏ, liếc mắt một cái là biết có điều không ổn.

Hôm kia thấy Hoàng thượng có vẻ tâm trạng tốt, hắn ta bèn thử hỏi một câu.

Khang Hi vốn không dễ để lộ hỉ nộ, lại càng không vì chuyện vụn vặt mà mở miệng đề bạt một cung nữ không nhớ nổi mặt.

Y chỉ thản nhiên căn dặn: “Trẫm nhớ Nội vụ phủ vừa tuyển xong người? Chọn mấy người tay chân lanh lợi tới ngự tiền hầu hạ.”

Khang Hi không phải người làm việc vượt quy tắc.

Hậu cung có biết bao phi tần, trong cung Càn Thanh cũng có không ít tiểu đáp ứng được chỉ định để hầu giấc ngủ, đều là do ma ma thượng tẩm chọn sẵn.

Y chẳng cần phải đói khát đến mức động vào người bên cạnh, xưa nay vẫn chỉ để thái giám hầu hạ bên mình.

Đây là lần đầu tiên y muốn có cung nhân gần gũi, khiến Lương Cửu Công không khỏi suy nghĩ nhiều.

Đám cung nữ ở ngự tiền, trên người có mấy vết bớt, hắn ta đều nhớ như in, chỉ có duy nhất một ngoại lệ, lần ấy gọi Phương Hà vào dâng trà trong điện, nàng vẫn yên lành bước ra.

Hắn ta đoán tâm tư chủ tử, nghĩ rằng chỉ là một món nhân tình không tốn tiền, thử một chút cũng không sao.

Kết quả... Hắn ta chỉ xác nhận được một điều, trước kia Phương Hà truyền lời ở cửa điện Chiêu Nhân, đúng là miệng lưỡi vụng về thật.

Còn Xảo Văn với Như Nguyệt, hắn ta chẳng buồn để tâm.

Nhiều người muốn đi hầu hạ ở ngự tiền lắm, không ít kẻ nhét bạc vào tay hắn ta, sao phải đề bạt hai người trông chẳng được tích sự gì.

“Tùy ngươi vậy.” Lương Cửu Công lười nhác phất tay: “Sau này ta sẽ nói với Tần cô cô, nếu làm tốt ở Ngự trà phòng, tiền đồ của các ngươi cũng không đến nỗi.”

Nói xong hắn ta phủi mông bỏ đi, chẳng bận tâm sẽ để lại hậu họa gì cho Phương Hà.