Với cái tính nhu nhược, vô dụng như bùn nhão của Phương Hà, Vạn tuế gia làm sao có thể để mắt đến nàng chứ? Dù có bắc thang lên trời cũng chẳng trèo nổi!
Hai người cười khẩy trong lòng, rồi vui vẻ định đoạt chuyện này, chẳng buồn hỏi xem Phương Hà có đồng ý hay không.
*
Hai người còn chưa kịp bàn bạc xong thì đã thấy Lương Cửu Công đích thân xuất hiện tại trà phòng.
"Lương am đạt, người đến đây có chuyện gì vậy?" Như Nguyệt lập tức đứng dậy, tươi cười bước lên hành lễ.
Trên mặt Xảo Văn cũng nở nụ cười rạng rỡ hơn, giọng nói dịu dàng: "Có phải ngự tiền cần trà không? Vạn tuế gia muốn dùng loại trà nào, nô tỳ sẽ lập tức dâng lên."
Lương Cửu Công chẳng buồn để ý đến hai người họ, ánh mắt lại quét vào trong trà phòng.
Nhìn thấy bóng dáng chậm rãi hành lễ bên lò nước, hắn ta tặc lưỡi một tiếng, vẫy tay gọi Phương Hà lại gần.
"Phương Hà phải không? Trước kia ngươi cũng không nói rõ tên, làm ta không nhận ra."
Hắn ta cười híp mắt: "Ta với Từ ma ma là chỗ quen biết cũ, dù bà ấy không còn, tình nghĩa cũng không mất."
"Năm xưa ta đổ bệnh, Từ ma ma còn đưa thuốc đến cho ta. Ơn này ta luôn ghi nhớ, chỉ tiếc chưa có dịp báo đáp."
"Giờ thì vừa hay, ngự tiền đang thiếu người, ngươi có muốn đến đó hầu hạ không? Chuyện này ta có thể quyết định được."
Sắc mặt Xảo Văn và Như Nguyệt thoáng chốc cứng đờ, như thể bị ai tát thẳng một bạt tai.
Ánh mắt hai người trừng trừng dán chặt lên người Phương Hà, tựa như dao nhọn muốn xé toạc nàng ra.
Dựa vào đâu chứ?
Nàng ta thì có tư cách gì mà hưởng phúc phận này?
Phương Hà sững người, chuyện này quả thực nằm ngoài dự liệu của nàng.
Nàng cứ ngỡ mình sống thu mình cũng ổn, mấy ngày nay trực bên ngoài cũng chẳng khiến ai để tâm.
Sao lại như vậy... Lời của Lương Cửu Công, Phương Hà chẳng tin lấy một dấu chấm câu!
Nếu hắn ta thực sự nể mặt Từ ma ma, thì làm sao để nguyên chủ ở nhĩ phòng suốt chín năm trời?
Dù chỉ là tăng thêm một tháng tiền trợ cấp, cũng chỉ cần một câu của Lương Cửu Công là xong.
Nàng không trách móc gì, dù sao Kiều Thành và Từ ma ma cũng chẳng từng vì chuyện ấy mà ra mặt, luôn muốn nguyên chủ yên ổn rời cung, chẳng hiểu là vì cớ gì.
Nàng chỉ thấy miệng mồm Lương Cửu Công đúng là ma quỷ đội lốt người, xem ra nam nhân dù có hay không có thứ kia thì bản chất cũng như nhau cả.
Nàng không chần chừ chút nào, dưới ánh mắt hằn học như hổ rình mồi của Xảo Văn và Như Nguyệt, lùi lại mấy bước, phịch một tiếng ngồi bệt xuống đất.
“Ta... Ta không dám đâu, để Xảo Văn đi đi, Như Nguyệt cũng được lắm mà...”