Đây mà là dao sao? Rõ ràng là thần khí!
Có “thần khí” trong tay, cô nhanh chóng chẻ trúc thành nan, rồi bắt đầu đan giỏ.
Cũng may từ nhỏ cô đã sống ở nông thôn, bà nội lại biết đan lát, tuy không tinh xảo nhưng ít nhiều cũng học được chút tay nghề.
Trời mỗi lúc một tối, Mộc Bạch cầm bó đuốc bước đến, nhiệt tình nhóm thêm một đống lửa giúp cô: “Em đang làm gì vậy?”
“Cái gùi, để khi hái thuốc còn có thể đeo sau lưng.” Vân Kiều nghĩ là Lôi Tiêu, chẳng buồn ngẩng đầu.
Mộc Bạch thấy cô không tỏ ra bài xích, liền dè dặt ngồi xuống cạnh.
Nhìn rõ con dao dưới chân cô, ánh mắt khẽ run, rồi lại mỉm cười chua chát: “Hắn thật sự rất tốt với em.”
“Hả?” Vân Kiều khó hiểu ngẩng lên, lúc này mới phát hiện không phải Lôi Tiêu, mà là Mộc Bạch: “Sao anh lại ở đây?”
“Thấy ban ngày Lôi Tiêu kéo về nhiều cây gỗ, trúc như vậy, nên tôi qua xem có cần giúp gì không.”
“...” Ba chữ “không cần đâu” suýt nữa bật ra, nhưng Vân Kiều nhớ đến lời căn dặn của Thú Thần, đành nuốt trở lại.
Làm người phải biết nghe lời khuyên, đừng tự tin mù quáng.
Thế giới này quả thật nguy hiểm hơn rất nhiều.
Đã đến thì phải hòa nhập cho tốt.
Hơn nữa, cô phải thừa nhận rằng... Mộc Bạch rất đẹp trai.
Mái tóc vàng ngắn, hơi xoăn, bông xù như lông tơ. Vai rộng hông hẹp, gương mặt còn non trẻ, đôi mắt to tròn ngập tràn sự tò mò và trong sáng.
Khi cười, ánh mắt cong thành vầng trăng non, đủ để làm tan chảy lòng người.
Nếu Lôi Tiêu giống như tiên nhân lạnh lùng cao quý, thì Mộc Bạch lại là tiểu chính thái (*) đúng nghĩa, ngay cả giọng nói cũng mang theo cảm giác non nớt.
(*) Một chàng trai nhỏ tuổi, ngoại hình non nớt, trắng trẻo, dễ thương, khiến người ta muốn che chở.
...
Đúng lúc này, Lôi Tiêu đi ra.
Nhìn thấy Mộc Bạch, đáy mắt hắn thoáng qua một tia lạnh lẽo, nhưng nhanh chóng kìm nén lại, giọng điệu gượng gạo mà lạnh nhạt: “Cậu cũng đến à.”
“Ừm, tôi đến xem có cần giúp gì không!”
“Cần chứ!”
Lôi Tiêu không khách khí, chỉ thẳng đống gỗ kéo về đặt ngoài hanh đá: “Vân Kiều, em định dùng mấy khúc gỗ này làm gì? Anh và Mộc Bạch sẽ làm cho em.”
Nghe vậy, Vân Kiều lập tức bỏ dở việc trong tay, dùng cành cây vạch trên đất ra hình dáng giường, tủ, bàn ghế.
“Là những thứ này, chỗ nối phải làm như thế này.”
Sợ họ không hiểu, cô còn vẽ thêm vài kiểu mộng gỗ để minh họa: “Nhất định phải khớp hoàn hảo, nếu không thì không gắn được, hoặc có gắn cũng không chắc chắn.”
“Còn có thể như vậy sao, đúng là kỳ lạ thật. Nhưng những cái này làm để làm gì thế?” Mộc Bạch vẫn là lần đầu tiên thấy kiểu kết cấu đó.
Vân Kiều mỉm cười: “Làm xong rồi anh sẽ biết. Cũng không cần thức đêm, làm được đến đâu thì để mai làm tiếp.”
Chờ làm xong mấy thứ này, bước tiếp theo chính là dựng nhà.
Dù hang đá kiên cố, nhưng hễ trời mưa là ẩm thấp, lại dễ dính bụi, ngủ lâu ngày không tốt chút nào.
Theo lệnh của cô, hai giống đực lập tức bận rộn.
Mộc Bạch có móng vuốt cực kỳ sắc bén, khẽ quét một cái đã cắt được gỗ.
Vân Kiều lúc thì nhìn sang bọn họ, lúc lại cúi đầu làm việc, khóe môi luôn mang theo nụ cười nhạt.
Bên cạnh, lửa cháy tí tách, ngọn lửa theo gió lay động, xa xa còn có ánh sáng lập lòe của đom đóm.
Khung cảnh này lại trở nên hòa hợp đến lạ.
Không xa, A Lực thấy Mộc Bạch cuối cùng cũng hòa nhập, thở phào nhẹ nhõm, trong lòng còn mừng thay cho bạn mình.
Hắn chỉ mong Thánh thê sớm chấp nhận Mộc Bạch, để hắn trở thành một phần trong gia đình.
Còn bản thân... cũng nên quay về hầu hạ “con hổ cái” nhà mình rồi.
Ra ngoài bao ngày như vậy, về chắc chắn sẽ bị phạt quỳ thôi.
A Lực khổ sở hóa thành mèo báo, chạy mất.
...
Cùng lúc đó, Bạch Vi đi dạo nghe tin Vu y chọn Vân Kiều làm người kế thừa, tức đến nỗi bốc khói.
Vu y rõ ràng là bà của mình, sao lại chọn Vân Kiều chứ không phải cô ta?