“Vân Kiều.” Quả Quả đứng cách xa xa vẫy móng: “Nhanh nhanh, nồi nước này của em đã sôi rồi, có phải cứ thế bỏ vào nấu không?”
Vân Kiều vội vàng đi tới, vừa lại gần, khóe mắt đã giật mạnh một cái.
Cái nồi đá kia vừa nhìn đã biết là mới làm, to đến mức có thể nhét vừa năm Quả Quả vào trong: “Sao em lại làm cái nồi to thế này?”
“Còn không phải tại Mộc Bạch giúp chị khoan gỗ lấy lửa mà tới giờ vẫn chưa ra được lửa sao? Chị mang thai rồi, không thể đói bụng, thế nên em mới bảo Hồ Vân làm cái nồi to một chút. Em với chị cùng ăn, còn có Hoa Đoá, Vu y, Hồ Vân và Lôi Tiêu cũng nếm thử. Chị xem đi, em còn bảo Hồ Vân rửa nhiều mộc nhĩ thế này cơ mà.”
“...” Thôi vậy!
Mộc Bạch vẫn đang khoan gỗ mà chưa thành công: “...” lặng lẽ đặt cây gậy xuống.
Vân Kiều nhìn hắn đầu đầy tro bụi, bật cười “phì” một tiếng.
Mộc Bạch có hơi xấu hổ: “Tôi thấy Lôi Tiêu khoan thế nào thì tôi cũng làm y thế đó, chẳng hiểu sao lại không ra lửa.”
“Ngốc chết đi được, cậu dùng gỗ ướt, khoan thế nào ra lửa cho nổi.”
Lôi Tiêu trợn mắt, đặt thịt xuống đi qua, dạy hắn cách khoan gỗ lấy lửa.
Vân Kiều thì đổ hết chỗ mộc nhĩ đã rửa vào nồi, lại nhờ Hồ Vân xé thịt thành từng miếng.
Chờ nước sôi lần nữa thì bỏ thịt vào.
Rắc muối, hái thêm ít hành tươi, bẻ khúc bỏ vào.
Thoáng chốc, mùi thịt thơm nức tỏa ra.
Đám thú nhân đứng xa xa hít lấy hít để.
“Thơm quá, sao thịt nấu lại thơm hơn cả thịt sống thế này.”
“Tôi cũng muốn ăn quá, anh mau đi làm cho tôi, cứ làm như Vân Kiều ấy.”
“Hả? Nhưng kia là lửa đó!”
“Vân Kiều với Quả Quả không phải cũng chẳng sao à? Anh xem, ngay cả Vu y cũng đang ăn kìa. Tôi mặc kệ, tôi cũng muốn ăn. Anh là thú phu của tôi, phải nghe tôi.”
“Anh không biết khoan gỗ lấy lửa mà!”
“Thì đi học Lôi Tiêu ấy, không phài hắn đang dạy Mộc Bạch sao? Mau đi đi, tôi đói lắm rồi.”
...
Đám giống cái bắt đầu nháo nhào, mặc kệ thú phu của mình có sợ lửa hay không, đều ầm ĩ bắt họ phải làm cho mình ăn.
Đám thú nhân ỉu xìu hết cỡ, có kẻ dày mặt chạy đi hỏi Lôi Tiêu cách nhóm lửa, có kẻ thì tự đi kiếm gỗ về thử, cũng có kẻ thông minh đã bắt đầu hái mộc nhĩ.
Những giống cái khác thấy thế, cũng chẳng buồn náo loạn nữa, vội vàng lao đi tranh mộc nhĩ.
Rõ ràng mộc nhĩ nhiều như vậy, thế mà bị bọn họ càn quét sạch sành sanh.
Bên phía Vân Kiều, trừ Lôi Tiêu còn bận dạy bọn thú nhân khoan gỗ lấy lửa, những người khác đều đã ngồi xuống hưởng thụ món canh mộc nhĩ thịt thái lát nóng hổi.
Hồ Vân hết bát này đến bát khác, uống đến mức không khép được miệng.
Thịt nấu chung với mộc nhĩ, sao lại có thể ngon như thế này!
Cảm giác như trước đây sống uổng công rồi.
Có hắn ở đó, nồi canh to bự cứ thế vơi đi một nửa trong chớp mắt.
Hắn còn định múc thêm, nhưng bị Quả Quả gạt tay: “Lôi Tiêu còn chưa uống đâu, để lại chút cho hắn, anh cũng học được rồi, về nhà tự nấu là được.”
Hồ Vân rụt lại móng: “Được thôi, trở về anh làm cái nồi to hơn thế này nữa, ngày nào cũng nấu cho em ăn.”
Quả Quả vừa cười vừa mắng, rồi tiếp tục uống canh.
Không chỉ Hồ Vân, Hoa Đoá cũng cảm thấy mình sắp chết vì hạnh phúc.
Trên đời sao lại có món gì ngon thế này!
Trước kia mỗi lần đi hái mộc nhĩ, nhìn cái đám “thịt gỗ thối” này cô ấy đều thấy ghê tởm, nhưng giờ thì... thôi được, vẫn thấy ghê.
Nhưng cái mùi vị này, thật sự quá tuyệt rồi!
Một lát nữa nhất định phải hái thêm mang về.
Vu y ôm “bát” canh nếm một ngụm, thở dài một tiếng: “Thanh ngọt, thịt cũng mềm, đúng là ngon hơn thịt sống.”
“Sư phụ, canh mộc nhĩ thịt thái lát này rất tốt cho cơ thể, sư phụ uống thêm chút nữa đi.”
“Ta no rồi, mọi người uống đi.”
Vu y nhìn về phía Hoa Đoá đang uống ngon lành, khẽ nhíu mày: “Con là Thánh thê, sao lại quan tâm một hạ đẳng thê như vậy?”