Chương 22

Vạn Lí bị nghẹn họng!

Vu y cũng á khẩu, nói thì nói thôi, kéo bà ta vào làm gì? Nhưng mà chuyện chế muối thì lại là việc lớn.

Vu y nhíu mày: “Vân Kiều, cách cô nói thật có thể chế ra muối sao?”

“Có chứ, chỉ là cách chế này chưa hoàn thiện, muối làm ra cũng không thể ăn nhiều.”

“Cô biết cách chế muối hoàn chỉnh?” Ánh mắt Vu y sáng lên.

Bạch Vi vội vàng chen lời: “Bà, sao Vân Kiều có thể biết mấy thứ này, nhất định là nói bừa thôi.”

“Trong lòng bà tự có tính toán!” Vu y trừng mắt cảnh cáo cô ta, lại quay sang Vân Kiều: “Chuyện này lát nữa tôi sẽ báo cho Tộc trưởng. Vân Kiều, cô là giống cái của bộ lạc, cũng nên nghĩ cho bộ lạc. Vạn Lí thì thôi, còn Mộc Bạch...”

“Tôi chỉ nói đến xem thôi, chưa hề nói muốn làm thú phu thứ hai của Vân Kiều ngay bây giờ. Hơn nữa, Vu y, cho dù là cha hay mẹ của Vân Kiều cũng không thể thay cô ấy chọn bạn đời, có phải bà quản hơi nhiều rồi không?” Từ nãy đến giờ Mộc Bạch luôn im lặng bỗng mở miệng, giọng không hài lòng.

“Được được được, coi như tôi nhiều chuyện. Tôi mặc kệ, các người muốn thế nào thì thế ấy đi!” Vu y trừng hắn một cái, chống gậy bỏ đi.

Bạch Vi không cam lòng liếc Vân Kiều, vội vàng đuổi theo: “Bà ơi, chờ con với...”

“Vu y, bà cứ đi vậy sao? Không phải nói sẽ để tôi làm thú phu thứ hai của Thánh thê sao? Vu y! Vu y...” Vạn Lí không buồn để ý đến Vân Kiều nữa, vội đuổi theo tìm Vu y tính sổ.

“Cái bà Vu y này, em thật sự không biết phải nói bà ấy thế nào nữa!” Quả Quả bất mãn.

Vân Kiều cũng khó bình luận, nói bà ta không xấu thì bà ta lại hay làm những chuyện khiến người ta ghét bỏ.

Nói bà ta xấu thì từ đầu đến cuối bà ta chưa từng làm hại cô, ngược lại còn luôn đặt lợi ích của bộ lạc Quần Sơn lên hàng đầu. Thật sự khó mà đánh giá.

Lôi Tiêu chẳng bận tâm đến Vu y, chỉ nheo mắt đánh giá giống đực trước mặt: “Hình như tôi từng gặp cậu rồi.”

Mộc Bạch mỉm cười gật đầu: “Tôi là Mộc Bạch, dũng sĩ số một của Miêu tộc, cũng là con của Vu y Miêu tộc, thú hình là linh miêu. Trước kia lúc đi săn, chúng ta từng gặp nhau.”

Nghe đến thú hình, Lôi Tiêu cũng nhớ ra: “Thì ra là cậu. Cậu muốn làm thú phu thứ hai của Vân Kiều?”

Mộc Bạch lại gật đầu, nhìn Vân Kiều, ánh mắt nghiêm túc: “Đúng vậy, tôi thật sự muốn làm thú phu thứ hai của Vân Kiều. Nhưng Vân Kiều, em yên tâm, tôi sẽ không miễn cưỡng em. Em cũng không cần vội từ chối tôi, thời gian này tôi đều ở bộ lạc Quần Sơn, em có thể thử tiếp xúc nhiều hơn với tôi. Nếu cuối cùng vẫn không thích, tôi cũng sẽ không ép buộc.”

“Cảm ơn.” Người ta nói đến mức này rồi, Vân Kiều còn có thể nói gì nữa?

Lôi Tiêu đảo mắt, giọng chua chát: “Tôi từng nghe thú nhân bộ lạc các cậu nói, cậu chỉ chịu làm thú phu đầu tiên của giống cái. Thế nào? Giờ ngay cả vị trí thứ hai cậu cũng đồng ý?”

“Thời thế khác rồi.” Mộc Bạch thản nhiên, không mảy may dao động, phản đòn: “Tôi biết anh khó chịu, cũng biết Vân Kiều thích anh. Nhưng anh vốn là thú nhân máu lạnh, mùa đông còn phải ngủ đông. Vân Kiều là Thánh thê, chỉ dựa vào một mình anh thì không thể bảo vệ cô ấy.”

“...” Lão tử không biết chắc? Cần cậu nhắc à?

Ánh mắt Lôi Tiêu xẹt qua một tia lạnh lẽo, nguy hiểm híp lại.

Mộc Bạch nhìn thẳng vào hắn, tuy miệng cười nhưng mắt lại chẳng hề cười.

“Xin lỗi, tôi có Lôi Tiêu là đủ rồi, không cần thú phu thứ hai. Nếu không còn việc gì thì mời anh về đi!” Vân Kiều thấy hai người sắp đánh nhau, lập tức tuyên bố lập trường.

Lôi Tiêu cúi mắt, không biết đang nghĩ gì.

“Nghe theo em, tôi về hang trước. Nhưng tôi chưa rời khỏi bộ lạc Quần Sơn, hoan nghênh em đến tìm tôi.” Mộc Bạch rất dễ nói chuyện, liếc Lôi Tiêu một cái rồi xoay người rời đi.

Đợi hắn đi rồi, Quả Quả mới nhíu mày: “Vân Kiều, Mộc Bạch rất lợi hại. Mùa hè thì còn được, nhưng đến mùa đông, Lôi Tiêu thật sự không lo nổi cho chị.”