Chương 12

“Sao? Có chuyện như vậy thật à?”

“Đúng đó, tôi cũng không hiểu. Rõ ràng năm ngoái là phế thê, sao năm nay lại thành Thánh thê rồi? Hối hận quá, sớm biết vậy tôi đã đối xử tử tế với cô ấy, giờ thì hết cơ hội rồi.”

“Có phải tôi nhìn nhầm không? Không chắc thì nhìn lại đi. Trời ạ, sao Vân Kiều lại thành Thánh thê rồi? Trước đây tôi còn mắng cô ấy nữa...”

“Tôi còn thảm hơn anh, từng là kẻ theo đuổi cô ấy. Sau này cô ấy thành phế thê, ta mới cắt đứt...”

“Nhưng thảm nhất chắc là Sư Dịch rồi chứ gì? Trước kia Vân Kiều thích hắn như thế, hắn lại quay đầu chọn kết đôi cùng Bạch Vi, giống cái trung đẳng. Giờ thì hết cơ hội rồi.”

“Hahaha... cậu vừa nói vậy tôi lại thấy cân bằng hơn một chút.”

...

Một đám thú nhân ồn ào náo động, tiếng bàn tán nhao nhao.

Sắc mặt Sư Dịch khó coi đến cực điểm, còn Bạch Vi cũng chẳng buồn làm ra vẻ thục nữ nữa, thì thào đầy hoảng loạn: “Tại sao? Tại sao một phế thê lại đột nhiên thành Thánh thê? Rốt cuộc là sai ở đâu?”

Không chỉ cô ta, Vu y cũng tò mò, liền gọi: “Vân Kiều, lại đây.”

Vân Kiều cũng muốn biết rốt cuộc cơ thể này thế nào, nên ngoan ngoãn bước lên tế đàn.

Vu y bảo cô ngồi xuống, dùng nước vẽ vòng tròn quanh người rồi tiếp tục nhảy pháp thuật.

Tộc trưởng đứng bên cạnh nóng ruột, đi đi lại lại, gấp đến độ vò đầu bứt tai.

Bộ lạc quần thú vốn chỉ là bộ lạc lang bạt, đủ loại chủng tộc lẫn lộn, không thể so với các bộ tộc khác vừa đoàn kết vừa hùng mạnh.

Nếu nay xuất hiện một Thánh thê, nhất định sẽ hấp dẫn vô số cường giả tìm đến, bộ lạc sẽ càng lúc càng lớn mạnh.

Vu y quỳ xuống, lắng nghe Thú Thần truyền ý, Tộc trưởng không nhịn được thúc giục: “Thế nào rồi? Thú Thần nói gì?”

Vu y thở dài, chậm rãi mở mắt, run rẩy đứng dậy, nhìn Vân Kiều với ánh mắt phức tạp: “Vừa rồi tôi đã giao cảm với Thú Thần. Thú Thần nói, thể chất Vân Kiều đặc biệt. Năm ngoái căn bản chưa đến tuổi trưởng thành, tất nhiên sẽ không được Thánh Quang chiếu rọi.”

Vân Kiều chợt hiểu, thì ra là vậy!

Ở đại lục thú nhân, chỉ cần giống cái có lần hành kinh đầu tiên thì mặc nhiên coi như đã trưởng thành.

Nhưng với kiến thức y học hiện đại, Vân Kiều biết rõ, kinh nguyệt lần đầu không có nghĩa là đã trưởng thành, chỉ biểu thị cô gái đã bước vào tuổi dậy thì, cơ thể vẫn còn phát triển.

Thì ra, đây chỉ là một hiểu lầm!

Tội nghiệp nguyên chủ, vì chuyện này mà sầu muộn, cuối cùng uất ức mà chết yểu.

Tộc trưởng hưng phấn tột độ: “Vậy tức là Vân Kiều chính là Thánh thê, đúng không?”

Vu y gật đầu: “Đúng, Vân Kiều chính là Thánh thê.”

Phía dưới ồ lên một trận.

Đám giống đực vốn còn nhìn chằm chằm Quả Quả và A Tuyết, giờ đồng loạt quay ánh mắt tham lam về phía Vân Kiều.

Vân Kiều hoảng sợ, theo thói quen nhìn sang Lôi Tiêu.

Nhưng lúc này, hắn lại cụp mắt xuống, vẻ mặt có chút ảm đạm.

Còn chưa kịp nghĩ nhiều, Vu y đã mở miệng: “Vân Kiều, cô là Thánh thê, có quyền được ưu tiên chọn thú phu đầu tiên.”

Dứt lời, Vu y nhìn xuống dưới đài: “Muốn làm thú phu đầu tiên của Vân Kiều, xin hãy giơ tay để cô ấy chọn lựa.”

“Xoạt xoạt xoạt...”

Phía dưới chen chúc như rừng cây, gần nửa đám giống đực đều đồng loạt giơ tay.

Vân Kiều nuốt nước bọt một cái, toàn thân run run, cảm giác như ánh mắt của bọn họ muốn nuốt chửng cô: “Cái đó... tôi có thể không chọn được không?”

Vu y lạnh giọng cười nhạt: “Cô chắc chắn không chọn?”

“Làm sao có thể không chọn!” Tộc trưởng lập tức kéo Vu y ra sau, khuyên răn nghiêm nghị: “Vân Kiều, cô biết kết cục của một giống cái không có thú phu là gì. Huống hồ cô là Thánh thê, giống đực muốn giao phối với cô sẽ càng nhiều hơn.”

Vân Kiều nhớ lại những gì Lôi Tiêu vừa nói về “nô ɭệ giống cái”, lập tức rùng mình một cái.

Không thể không chọn, nếu không, chẳng phải sẽ thành “xe buýt công cộng” sao?