Chương 1

Bộ lạc quần thú!

Ánh sáng xanh trắng, mặt trời chói chang trên cao!

Vân Kiều lau mồ hôi, ôm một túi da thú bước đi về phía trước.

Khi đi ngang qua một hang động...

“Sư Dịch...”

“Đừng mà...”

...

Trán Vân Kiều chảy đầy vạch đen, cô đổi từ đi thành chạy.

Hôm qua khi cô đi ngang qua cũng nghe thấy cái động tĩnh chết người này, cả một ngày rồi mà vẫn chưa dừng lại.

Giống đực ở thế giới này quá mạnh mẽ, bạn đời chịu đựng cũng thật ghê gớm.

May mà cô là phế thê, chẳng có thú nhân giống đực nào thèm để mắt tới, chứ không thì Vân Kiều còn nghi ngờ bản thân mình sẽ chết trên giường mất.

Cô vốn là một học trò y học cổ truyền thời hiện đại, ngày ngày dậy sớm thức khuya cố gắng học tập rèn luyện, theo thầy học năm năm, cuối cùng cũng sắp được tham gia kỳ thi ra nghề.

Ai ngờ trên đường đi thi, lúc băng qua đường thì bị xe tông chết.

Đến khi mở mắt ra lần nữa, cô đã xuyên tới thế giới chỉ có thú nhân này, trở thành một tiểu giống cái cùng tên. Vân Kiều, loài chuột nhỏ trong bộ lạc quần thú.

Tuy Vân Kiều nhỏ bé yếu ớt như chuột đồng, nhưng mẹ cô lại là tuyết hồ, di truyền gen tốt nên cô cực kỳ xinh đẹp.

Lúc chưa trưởng thành, xung quanh cô có rất nhiều giống đực theo đuổi.

Thế nhưng sau lễ trưởng thành, Thánh Quang của Thú Thần lại không giáng xuống người cô.

Trong thế giới này, giống cái được phân cấp theo khả năng sinh nở: Phế thê, hạ đẳng thê, trung đẳng thê, thượng đẳng thê, đặc đẳng thê và thánh thê.

Bất kỳ giống cái nào tham gia lễ trưởng thành đều sẽ được Thú Thần ban xuống Thánh Quang.

Ánh sáng càng rực rỡ thì năng lực sinh sản càng mạnh, ánh sáng càng yếu thì khả năng sinh nở càng thấp.

Còn như Vân Kiều, không hề được chiếu sáng thì có nghĩa là không có khả năng sinh sản, bị coi là phế thê.

Không có giống đực nào ngu ngốc muốn kết đôi với loại bạn đời này.

Từ đó Vân Kiều u sầu khôn xiết, dần dần bệnh nặng không gượng dậy nổi.

Nửa tháng trước rốt cuộc nguyên chủ cũng chết vì bệnh, còn Vân Kiều thì xuyên tới đây.

Cô ôm túi da thú chạy đến trước một hang động, nhìn bóng tối đen đặc bên trong, nuốt nước miếng dè dặt gọi: “Lôi Tiêu, anh có ở đó không? Lôi Tiêu!”

Chẳng bao lâu, một cái đầu rắn khổng lồ màu lam sẫm chậm rãi vươn ra, lớp vảy lấp lánh dưới ánh mặt trời, đôi mắt tựa như hai viên bảo thạch vàng óng rực rỡ.

Đầu rắn cúi xuống nhìn giống cái nhỏ nhắn dưới đất, một luồng áp lực khó tả lan tỏa ra.

Mặt Vân Kiều tái nhợt, bắp chân run rẩy, gượng cười còn khó coi hơn khóc: “Anh anh anh... anh có thể biến thành hình người không? Tôi... tôi sợ lắm!”

“...” Sợ còn chạy tới đây?

Trong con ngươi vàng lóe lên chút không kiên nhẫn, rồi đầu rắn lại rút vào.

Rất nhanh sau đó, một thú nhân giống đực để thân trần, chỉ quấn khố da thú, chân trần bước ra.

Người này dung mạo vô cùng tuấn mỹ, khuôn mặt góc cạnh như được điêu khắc tinh xảo, đường nét hoàn mỹ chẳng khác gì mô hình 3D.

Thân trên cởi trần để lộ tám múi cơ rắn chắc, thêm chút thì quá vạm vỡ, bớt chút thì quá gầy, vừa vặn tựa như pho tượng Hy Lạp hoàn hảo.

Mái tóc dài màu lam đậm không buộc, buông xõa tới tận hông như tấm lụa xanh bóng loáng dưới ánh mặt trời ánh lên sắc óng ánh.

Khác hẳn với đám giống đực trong bộ lạc tóc tai vừa bẩn vừa rối.

Vân Kiều lại nuốt nước miếng, lần này là vì... thèm.

Hình thú đáng sợ bao nhiêu, hình người lại cực phẩm bấy nhiêu, đúng là thử thách tận cùng giới hạn của kẻ mê nhan sắc như cô.