Dịch: Sắc - Cấm Thành.
Nhưng mà đang êm đẹp vì sao nàng lại rời khỏi Lang viên?
Chuyện khiến Dư Thanh Yểu nghĩ mãi không ra ngay chiều hôm đó đã có đáp án.
Hôm nay Lang viên náo nhiệt lạ thường, từng đám từng đám người tới đây, đến chim sẻ cũng không dám đậu xuống trước cửa.
Mặt trời ngả về phía tây, ánh chiều tà vẫn chói mắt như cũ, không khí nóng bức khiến cho người ta hơi khó chịu.
Các nội quan mang danh nghĩa của Thái hậu nối đuôi nhau mà vào, ai nấy đều tươi cười gặp người khác.
Đầu tiên bọn họ tới tìm Dư Thanh Yểu.
Sau khi tuyên xong khẩu dụ của Thái hậu, đại thái giám mặt mày hớn hở chúc mừng Tần Vương phi, như thể được Thái hậu nương nương đích thân mời tham dự tiệc mừng thọ, Tần Vương phi nàng có thể diện rất lớn vậy.
Nói không chừng, còn có phúc!
Dư Thanh Yểu không biết là có phúc hay không, nhưng nhớ tới lời Diêu phu nhân nhắc nhở, nàng mơ hồ cảm thấy bên trong có nhiều ẩn ý.
Vô duyên vô cớ sao Hoàng Thái hậu lại nhớ tới nàng?
Hơn nữa trong khẩu dụ nói rất rõ ràng, lần này đi Lý Sách không được đi cùng, nếu nàng tham dự, tất nhiên sẽ phải một mình đối mặt với những hoàng thân quốc thích đó.
Chẳng những phải gặp Thái hậu có khi còn phải gặp Hoàng đế, hậu cung phi tần đủ loại, đều là người nàng không quen biết lại còn có thân phận cao quý.
Cứ nghĩ đến những cuộc xã giao khiến người khác đau đầu này, huyệt thái dương của Dư Thanh Yểu lập tức co giật.
Lý Sách đưa cho nàng một chén trà nóng, đưa ra chủ ý cho nàng: “Thể hiện tấm lòng đưa qua đó là được, nàng có thể không đi.”
Giọng điệu khi hắn nói câu này rất nhẹ nhàng.
Nhưng Dư Thanh Yểu thân là tiểu bối lại là người ngoài, không dễ dàng như trong miệng Lý Sách nói. Đó là Hoàng Thái hậu, là Hoàng tổ mẫu ruột của hắn, dù thế nào cũng không thể đối xử như với Trương Các lão được.
Nàng yếu ớt thở dài, nhận lấy trà mà Lý Sách đưa qua.
Hơi trà mờ mịt ở giữa hai người, như thể hợp lại thành một lớp lụa mỏng, khiến đường nét trên khuôn mặt cũng trở nên mờ ảo.
“Thần thϊếp… Vẫn nên đi.” Nhân lúc uống trà, nàng ngước lông mi, trộm liếc mắt ngắm nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của Lý Sách.
Thật so với mình phải đi tham dự tiệc mừng thọ của Thái hậu, người vốn nên đi lại không thể rời khỏi Lang viên là hắn trong lòng hẳn không dễ chịu chút nào.
“Nàng muốn đi?” Lý Sách nghe vậy thì cảm thấy kỳ lạ nhìn qua, ánh mắt hắn hơi tối xuống, đánh giá nàng một lần, khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay kia cùng với đôi mắt hạnh trong suốt óng ánh, trông đúng là dáng vẻ dễ bị bắt nạt, để nàng đi, hắn thật sự không yên tâm.
“Nàng biết ta không thể ra khỏi Lang viên, Phúc An, Phúc Cát cũng không thể đi cùng nàng, nàng không sợ sao?”
Giữa mày Dư Thanh Yểu hơi nhíu lại, mím môi.
Nô tài trong cung toàn kẻ bợ đỡ, nhưng hôm nay bọn thái giám tới tuyên khẩu dụ của Thái hậu không dám vô lễ với nàng chút nào, nguyên nhân ở chỗ Thái hậu cho nàng thể diện, cũng bởi vì phần thể diện này nên người trong cung sẽ cảm thấy Tần Vương điện hạ còn chưa tới nỗi cùng đường bí lối.
Nếu nàng đi, đối với Lý Sách mà nói, có lẽ sẽ là một chuyện tốt.
Nghĩ vậy chút, Dư Thanh Yểu cười xinh đẹp nói: “Thần thϊếp không sợ, thần thϊếp đưa Xuân Đào đi theo là được.”
Chỉ cần mình chú ý một chút, không đến nơi ít người. Ở trước mặt mọi người, cho dù là Lan Dương Quận chúa cũng không thể nào không bận tâm đến mặt mũi của Thái hậu, đi làm khó Tần Vương phi là nàng.