Chương 39

Dịch: Sắc - Cấm Thành.

Biết vẻ mặt của mình không giấu được chuyện gì, nếu vẫn không nói gì, chắc chắn sẽ không thể qua được đôi mắt của Lý Sách.

Nhưng nàng không muốn nhắc đến chuyện về Lan Dương Quận chúa với Lý Sách, lập tức cổ vũ tinh thần, hỏi: “Trương Các lão có đối xử tốt với con trai, con dâu không? Thần thϊếp nghe nói Các lão liêm khiết làm theo việc công, đức cao vọng trọng, nếu con cháu phạm sai lầm liệu ông ấy có bao che không?”

Dư Thanh Yểu mở to đôi mắt tò mò, nhìn thẳng vào Lý Sách, cứ như thể vấn đề vừa rồi khiến nàng phiền não chính là người và việc mà không hề liên quan này.

Lý Sách nhìn kỹ biểu cảm của Dư Thanh Yểu, nhưng không vạch trần, kiên nhẫn trả lời: “Tất nhiên sẽ không, thầy ấy coi trọng thanh danh nhất, nếu con cháu dám cáo mượn oai hùm, mượn danh của ông ấy đi làm chuyện xấu, người đầu tiên vì đại nghĩa không quản người thân chính là ông ấy.”

Dư Thanh Yểu nhận được câu trả lời như vậy, trong lòng được an ủi không ít.

Cứ sợ Trương Các lão là người giúp người thân không giúp lý, vậy Diêu Linh Hồng mới thật sự tuyệt vọng.

“Nàng vẫn còn đang lo lắng về chuyện Trương Các lão?” Lý Sách đánh giá khuôn mặt nghiêm túc suy nghĩ của nàng, thoạt nhìn nàng như đã thả lỏng hơn chút vì câu trả lời của hắn.

Dư Thanh Yểu gật đầu.

Đúng, nhưng cũng không hoàn toàn đúng.

Điều nàng lo lắng chính là, có phải kiếp trước Diêu Linh Hồng bởi vì Trương Các lão đột nhiên qua đời, không có chỗ dựa ở Trương gia, nên mới cùng đường mạt lộ hay không.

Nếu Trương Các lão không xảy ra chuyện, liệu tình cảnh của Diêu Linh Hồng sẽ trở nên tốt hơn chút?

“Lần trước khi thần thϊếp gặp Các lão, cảm giác ông ấy già hơn rất nhiều so lúc trước, chẳng những tóc mai hai bên đã bạc trắng, sắc mặt vàng vọt, mà đến cả đi đường cũng không vững lắm.” Dư Thanh Yểu âm thầm trộm nhìn vẻ mặt của Lý Sách, thấy giữa mày hắn hơi nhăn lại, lông mi rũ xuống, như đang suy nghĩ gì đó. Truyện đã được Sắc - Cấm Thành dịch và đăng full tại Sắc - Cấm Thành. Mọi thắc mắc xin vui lòng liên hệ qua fanpage nhóm dịch cùng tên

Theo như Phúc Cát nói, từ khi xảy ra chuyện hai người Lý Sách và Trương Các lão đã không còn gặp mặt nữa rồi, bây giờ Lý Sách không biết tình hình gần đây của Trương Các lão cũng là điều bình thường.

Dư Thanh Yểu cẩn thận dùng từ, chậm rì rì nói: “Các lão cũng là đang lo lắng cho điện hạ, nhưng dù sao tuổi cũng đã lớn rồi, âu lo quá nhiều không tốt cho sức khỏe, hay là điện hạ hỏi thăm dăm ba câu, có thể giải nỗi ưu phiền của Các lão cũng tốt.”

Nếu giữa hai người có hiểu lầm gì nhưng không nói ra, có thể khơi thông trước thì tốt, nói không chừng Trương Các lão sẽ không giẫm lên vết xe đổ.

Dư Thanh Yểu nhìn Lý Sách, lông mi chớp theo hơi thở, dường như chứa đầy sự chờ mong.

Lý Sách nhìn đôi mắt của Dư Thanh Yểu, chậm rãi cong cong khóe môi.

“Được.”

Dư Thanh Yểu không ngờ Lý Sách lại dễ nói chuyện như vậy, đồng ý chuyện nàng vốn cho rằng sẽ phải mất công một cách rất đơn giản.

Nàng cười tươi, đôi mắt long lanh ánh nước chứa đầy nắng sớm, cứ như làn mưa phùn nhuộm mờ rừng trúc, tuy giống như là được phủ một lớp lụa mỏng, nhưng lại khiến người ta cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái.

Lý Sách duỗi tay nhẹ nhàng xoa đầu Dư Thanh Yểu, mái tóc mềm mượt cọ vào lòng bàn tay vài cái, hết sức mềm mại.

Giống như con mèo con hai năm trước được hắn cùng nàng cứu.

Chờ Lý Sách rời tay đi xoay người đi về phía chính viện, Dư Thanh Yểu nhìn theo bóng dáng của hắn, lặng lẽ che hai tay lêи đỉиɦ đầu, sờ soạng mấy cái nhưng không cảm thấy có gì đặc biệt.

Sao điện hạ cứ xoa đầu nàng như xoa đầu trẻ con vậy?

Có phải cảm thấy nàng không được thông minh cho lắm đúng không?

Tuy rằng Dư Thanh Yểu hôm nay thu hoạch được không ít, nhưng cũng có một chút buồn phiền.

Đặc biệt là những lời Diêu phu nhân nói khi gặp nàng, nàng đã bắt được một chỗ kỳ lạ.

Diêu phu nhân bảo nàng “ra khỏi Lang viên, đừng quá tin tưởng người trong cung”.