Dịch: Sắc - Cấm Thành.
Lời nói ban nãy Diêu phu nhân nói tựa như dời sông lấp biển, vẫn còn quanh quẩn ở trong đầu nàng.
Đương kim Thái Hậu chỉ sinh được một nam một nữ, nam chính là đương kim Hoàng đế, nữ là Thọ Dương Trưởng Công chúa đã gả cho Binh bộ Thượng thư, sinh được một nữ là Lan Dương Quận chúa.
Là cháu ngoại duy nhất của Thái hậu, Lan Dương Quận chúa ở trong hoàng cung được hưởng sự ưu ái ngang bằng với Công chúa, thậm chí còn có cung diện riêng của mình, thường xuyên ngủ lại trong cung.
Cho nên… từ nhỏ nàng ta đã quen biết Tần Vương Lý Sách, cũng không phải chuyện gì lạ.
Nhưng vì sao Diêu phu nhân phải lại đặc biệt nhắc đến bốn chữ “thanh mai trúc mã” này.
Ngực Dư Thanh Yểu giống như chiếc chuông vừa bị gõ một cái vậy.
Tiếng vọng vang ra, dư âm dai dẳng.
Trước kia nàng ở Dư phủ, không thích tham gia yến hội, có thể không đi thì sẽ không đi, dù có đi cũng sẽ không bắt chuyện với người khác.
Cũng may Dư Vi Bạch thích tới viện của nàng khoe khoang nên nàng mới biết một chút chuyện giữa nàng ta và Lý Sách, tuy rằng Dư Vi Bạch cũng ngưỡng mộ nhan sắc đẹp của lang quân, nhưng nàng ta cũng tỉnh táo hơn người, trước nay luôn coi trọng vị trí Hoàng hậu, còn ai là người có thể đưa nàng ta ngồi lên vị trí Hoàng hậu không phải chuyện quan trọng nhất.
Cho nên nàng ta mới quyết đoán vứt bỏ Lý Sách sau khi thất thế, sau đó quay ngược qua bám lấy Lý Duệ.
Nhưng người như Lý Sách, ở trong thành Kim Lăng mang bảy phần phong hoa của cả thiên hạ này vẫn có thể độc chiếm ba phần, sao có thể chỉ có một mình Dư Vi Bạch ngưỡng mộ.
Nàng chỉ quan tâm đến chính mình, chưa bao giờ từng suy xét Lý Sách có tình nguyện lấy một người hoàn toàn xa lạ về chiếm vị trí chính phi của hắn hay không.
Ở trong lòng hắn, cho dù không có Dư Vi Bạch thì cũng có thể có người khác, nhưng có lẽ sẽ… Không phải nàng.
Lý Sách rất ít khi thấy Dư Thanh Yểu uể oải ỉu xìu như vậy, còn uể oải hơn cả nàng buổi sáng, như là nụ hoa bị cơn mưa lớn vùi dập úa tàn, không khỏi muốn hỏi thêm một câu: “Nàng và Diêu thị có quen biết từ trước?”
Dư Thanh Yểu lắc đầu.