Chương 37

Dịch: Sắc - Cấm Thành.

Diêu Linh Hồng dẫn người rời khỏi Lang viên.

Dư Thanh Yểu hồi tưởng lại câu nói cuối cùng mà nàng ấy để lại, hơi mất hồn mất vía mà quay về.

Lý Sách vẫn đứng trên hành lang, đang nghe Phúc Cát liệt kê lễ vật mà Trương Các lão đưa tới, ánh mắt dừng nơi thiếu nữ đi ở dưới bóng hoa, phất tay với hai người phía sau.

Phúc Cát, Phúc An khom người lui đi.

Dư Thanh Yểu nghe thấy tiếng bước chân rời đi của hai người, mới như mới tỉnh mộng mà hấp tấp ngẩng mặt lên, liếc mắt một cái đã đi vào giữa tầm mắt của Lý Sách.

Tuy là ánh mắt dịu dàng, nhưng lại có loại sức mạnh vô hình, khiến người ta không có chỗ che giấu, cũng không có nơi trốn tránh.

Giống như là tấm mạng nhện trắng tuyết ở giữa cành cây xanh non, trông mảnh mai yếu đuối, nhưng luôn có thể bắt gọn được con mồi đâm vào.

“Diêu phu nhân nói gì vậy, nàng trông có vẻ hơi không thoải mái.” Lý Sách chờ nàng đến gần, mở miệng hỏi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng êm tai như thường, huống chi còn với giọng điệu quan tâm như thế này, cho dù là ai nghe xong cũng sẽ được trấn an.

Dư Thanh Yểu chậm rãi lắc đầu, tay xách làn váy lên, lụa mùa xuân mỏng mảnh, nhiều lớp váy chồng lên nhau vẫn có thể làm lộ ra màu váy lót, khi nhấc chân giày thêu từ dưới váy lộ ra, những hạt cườm ở mũi giày rung lên theo bước chân lơ đãng của chủ nhân. Suýt nữa bước hụt ở bậc thềm đá thứ hai, Dư Thanh Yểu hoảng hốt giật mình, che ngực, rầu rĩ nói: “Không có gì, có lẽ là thần thϊếp vẫn chưa quen dậy sớm nên đầu hơi choáng.”

Lý Sách vươn cánh tay qua, muốn đỡ nàng.

Dư Thanh Yểu do dự một chút rồi duỗi tay qua, mới chạm vào đầu ngón tay hắn, chân đã bước lên bậc trên cùng.

“Vậy sao, vậy ngày mai nàng cứ ngủ thêm một chút, không cần dậy sớm theo ta.” Lý Sách không truy hỏi nữa, hắn luôn để lại đường sống cho nàng, không bao giờ dồn ép nàng, cho dù hắn biết Dư Thanh Yểu tất nhiên không phải bởi vì dậy sớm đầu óc choáng váng mà sắc mặt trắng bệch.

Dư Thanh Yểu chỉ tùy ý lấy một cái cớ cho xong việc, nhưng nàng cũng không nghĩ tới muốn hủy bỏ ước hẹn vừa mới lập, vội vàng ngẩng đầu nói: “Không cần! Ta, thần thϊếp từ từ sẽ quen, đã từng có một đại phu còn từng nói với thần thϊếp, nghỉ ngơi lúc mặt trời lặn, làm việc lúc mặt trời mọc là thuận theo đạo trời, là việc có ích cho cơ thể khoẻ mạnh.”

Giọng nói ngày càng nhỏ lại, Dư Thanh Yểu lại dời đôi mắt đi, không được tự nhiên mà mím môi dưới.