Dịch: Sắc - Cấm Thành.
Lý Sách đưa mắt qua, nói với Diêu Linh Hồng: “Diêu phu nhân, mời về cho.”
Sau khi nhận được lệnh đuổi khách, Diêu Linh Hồng nào dám tiếp tục nán lại nữa, nàng ấy đưa theo hai tỳ nữ xin cáo lui với hắn, không hề nhắc đến chuyện muốn tặng sách giùm Trương Các lão nữa.
Trực giác của Dư Thanh Yểu mách bảo rằng lần này Diêu Linh Hồng rời đi e rằng sẽ không còn sau này nữa, nàng nhanh chóng buông ngón tay ra, nhấc váy đi xuống dưới bậc thềm.
“Diêu phu nhân, ta, ta tiễn phu nhân một đoạn.”
Diêu Linh Hồng được ưu ái mà cảm thấy lo sợ, nhưng mà nàng ấy không nhìn rõ vẻ mặt của Lý Sách ở phía trên, không biết có nên từ chối hay không. Có điều Dư Thanh Yểu đã đến bên cạnh nàng ấy, tư thế nhất định phải tiễn nàng ấy.
Nàng ấy chỉ có thể chấp nhận: “Vương phi nương nương khách sáo quá, làm phiền rồi.”
Đoán rằng đã đi đến nơi mà Tần Vương không còn nghe rõ giọng nói của mình nữa, Diêu Linh Hồng hỏi trước: “Vương phi còn chuyện gì muốn dặn dò thần phụ sao?”
Nàng ấy tự biết rằng mình chưa bao giờ có bất kỳ liên hệ nào với Dư Thanh Yểu, chứ đừng nói đến thân thiết gì.
Dư Thanh Yểu cũng khó xử, không biết phải nhắc đến chuyện này với Diêu Linh Hồng như thế nào, chỉ có thể nói sang chuyện khác trước: “Phu nhân, mấy năm gần đây phu nhân có gặp cha nương không?”
Diêu Linh Hồng xoa xoa bụng theo bản năng, nhớ lại: “Từ lúc gả đến Kim Lăng thì cũng đã ba năm không gặp rồi.”
“Ta cũng hai năm rồi không gặp cha ta.” Dư Thanh Yểu buồn bã nói.
Diêu Linh Hồng biết vị Tần Vương phi này đến từ Dao thành mà khoảng cách giữa Dao thành và Kim Lăng xa hơn Giang Châu rất nhiều, cho nên suốt cả đời này nếu không có chuyện gì bất ngờ thì nàng sẽ rất khó quay về Dao thành một lần nữa, mà Đại tướng quân trấn giữ biên cương nếu không được gọi về thì chẳng thể về Kim Lăng, đương nhiên khó mà gặp lại.
“Vương phi bớt buồn, Minh Uy tướng quân ở hiền gặp lành, nhất định sẽ bình an vô sự.” Diêu Linh Hồng không biết vì sao Dư Thanh Yểu lại nhắc đến chuyện này nhưng mà nếu đã nhắc đến rồi thì đương nhiên phải nói vài lời an ủi: “Sau này sẽ có cơ hội gặp thôi.”
Dư Thanh Yểu mỉm cười, gật gật đầu: “Lời này của phu nhân rất đúng, ta cũng thường xuyên nghĩ rằng, mặc dù chúng ta đã được gả ra ngoài nhưng dù sao vẫn là con cái trong nhà, cho dù lẻ loi một mình cũng phải quý trọng bản thân. Tuy rằng thế gian này khó khăn chồng chất nhưng chỉ cần vẫn còn tính mạng thì nhất định sẽ có một ngày vén mây thấy trời.”
Diêu Linh Hồng cảm thấy những lời này của Dư Thanh Yểu rất kỳ lạ, dường như đang nhắc nhở mình điều gì đó, bàn tay đang xoa trên bụng không khỏi dừng lại.
Ánh mắt của Dư Thanh Yểu rơi trên bụng nàng ấy: “Phu nhân hãy chăm sóc bản thân mình cho tốt, có thể mới không làm cha nương ở nơi xa xôi phải lo lắng.”
Diêu Linh Hồng dừng bước, cúi đầu xuống, im lặng một lát mới nói: “Đa tạ Vương phi nhắc nhở, thần phụ sẽ chăm sóc mình thật tốt.”
Dư Thanh Yểu không biết rốt cuộc lời nói có mình có thể có tác dụng hay không.
Lúc con người ta quá xúc động, họ sẽ quên đi một vài điều quan trọng, giống như lúc Diêu phu nhân nhảy xuống sông khi đang mang thai, không biết có còn nhớ cha nương vẫn luôn xem nàng ấy là viên ngọc quý trong lòng bàn tay hay không?
Bây giờ nàng nhắc nhở nàng ấy chút ít, có lẽ sau này Diêu phu nhân sẽ do dự nhiều hơn, không đến mức lặp lại thảm kịch của kiếp trước nữa.
“Nếu Vương phi đã nhắc nhở thần phụ, vậy cũng thứ cho thần phụ lắm miệng một câu.” Diêu Linh Hồng điều chỉnh lại vẻ kỳ lạ trên khuôn mặt mình, thấp giọng nói với Dư Thanh Yểu: “Ở ngoài Lang viên, đừng quá tin tưởng những người khác ở trong cung, nhất là vị Lan Dương Quận chúa kia.”
“Lan Dương Quận chúa?” Kiếp trước Dư Thanh Yểu từng qua lại với nàng ta vài lần nhưng chưa từng nhận thấy nàng ta có gì đặc biệt đến mức khiến Diêu Linh Hồng phải cố ý nhắc nhở nàng như vậy.