Chương 35

Dịch: Sắc - Cấm Thành.

Nàng buông lỏng dải lụa tơ tằm đang nắm trong tay ra, dải lụa đung đưa trước mặt nàng, cấm bộ* bạch ngọc mang theo tua rua lắc lư tạo nên những vệt sáng.

* Cấm bộ: là một chuỗi mặt dây chuyền bằng ngọc bích với nhiều hình dạng khác nhau được xâu lại bằng những sợi chỉ màu

Đúng vậy, nàng muốn gì?

Trùng sinh trở về, nàng có thể làm được gì?

Trong lòng Dư Thanh Yểu giống như đang đun một nồi nước sắp sôi trào, ùng ục ùng ục, bọt nước dày đặc nổi lên trên.

Suy nghĩ phiêu đãng.

Nàng nhìn Lý Sách ở trước mặt không hề chớp mắt, khuôn mặt đẹp đẽ mà lại dịu dàng nhã nhặn giống như trích tiên đang đối diện với nàng, đôi mắt đen láy tĩnh mịch của hắn lặng lẽ chứa đựng bóng dáng nhỏ nhắn, rụt rè của nàng, giống như trong mắt hắn chỉ có mỗi mình nàng mà thôi.

Nàng đã đưa ra lựa chọn khác, bước trên một con đường khác và cũng gặp được một người khác.

Vậy có phải nàng cũng có thể lợi dụng năng lực biết trước của mình để thay đổi một chút con đường của người khác không?

“Dường như ta đã hiểu được một ít.” Dư Thanh Yểu chậm rãi chớp chớp mắt, nhịn không được mà nhướng mày cong môi, nở một nụ cười ấm áp: “Điện hạ thật sự là người dịu dàng nhất mà thần thϊếp từng gặp.”

Lý Sách dùng ánh mắt của mình mô tả đôi mắt cười của Dư Thanh Yểu rồi ánh mắt đó lại dừng trên đôi môi anh đào căng mọng ướŧ áŧ của nàng, sau đó nhanh chóng dời đi như chuồn chuồn lướt nước.

“Phải không?”

Phúc Cát không trở về theo Dư Thanh Yểu mà đi đến phía sau Diêu Linh Hồng, kiểm tra hộp gỗ lim, cẩn thận đối chiếu từng vật phẩm ở bên trong.

Tất cả những thứ có thể đưa vào cung đều phải được ghi chép lại để đề phòng việc lén lút mang theo đồ vật riêng tư cho nên Phúc Cát phải theo dõi chặt chẽ, tránh cho việc tương lai không thể nói rõ nếu xảy ra chuyện xấu gì đó.

Cuối cùng hắn mới nhận lấy hộp gỗ lim rồi ôm trở về.

Diêu Linh Hồng đưa mắt nhìn sang một bên, chồng sách bị từ chối vẫn nằm nguyên trên tay tỳ nữ.

Không tặng được sách, quay về cũng không tiện ăn nói với cha chồng, nhưng mà nàng ấy chỉ là một thần phụ, sao dám ép buộc dòng dõi quý tộc Thiên Hoàng được chứ?

Nàng ấy dời tằm mắt về phía hành lang uốn khúc bằng gỗ sẫm màu một lần nữa, nhìn thấy phu phụ Tần Vương đang đứng cùng nhau. Truyện đã được Sắc - Cấm Thành dịch và đăng full tại Sắc - Cấm Thành. Mọi thắc mắc xin vui lòng liên hệ qua fanpage nhóm dịch cùng tên

Nam tử cao ráo đẹp đẽ, nữ tử xinh xắn đáng yêu, nhưng mà không nói đến chiều cao và dung mạo của hai người trông xứng đôi thế nào, chỉ cần nhìn tư thế cúi đầu để chiều theo Vương phi của Tần Vương thôi cũng đã đủ khiến người khác ghen tỵ rồi.

Mặc dù đã không còn là Thái tử nữa nhưng có người nào đã từng nhìn thấy vị con cưng của trời này cúi đầu trước ai bao giờ…

Diêu Linh Hồng hít sâu một hơi, lấy hết can đảm bước đến dưới bậc thềm, tạ lỗi với phu phụ Tần Vương.

“Thần phụ tự biết hôm nay đã đi quá giới hạn, mạo phạm Vương phi, mong rằng Tần Vương điện hạ, Vương phi nương nương khoan dung.”

Nếu như Tần Vương coi trọng Vương phi thì những người ngoài như bọn họ không có lý do gì mà chạy đến Lang viên khoa tay múa chân, nhúng tay vào việc dạy dỗ, Tần Vương không vui cũng là bình thường mà thôi.

Trương Các lão và bọn họ đều không ngờ rằng, ở trong lòng Tần Vương, Tần Vương phi lại quan trọng như vậy.

Vì thế bây giờ mới gây nên trò cười này.

Dư Thanh Yểu nhìn Lý Sách một cái, hơi không chắc chắn về thái độ của hắn, lại sợ mối quan hệ của hắn và Trương Các lão sẽ trở nên tồi tệ hơn vì mình nên nhịn không được mà lên tiếng trước: “Điện hạ, Trương Các lão cũng có lòng tốt mà thôi, Diêu phu nhân lại càng không có tội, điện hạ chớ nên trách tội bọn họ.”

“Huống chi học thức của Diêu phu nhân cũng nổi tiếng khắp Kim Lăng, trước đây thần thϊếp cũng từng nghe nói, Trương Các lão có thể nhờ Diêu phu nhân đến dạy cũng là vinh hạnh của thần thϊếp.”

Dư Thanh Yểu nói rất nhiều nhưng Lý Sách ở bên cạnh lại không hề đáp lại, nàng không khỏi cảm thấy hơi lo lắng, đưa hai ngón tay ra nhẹ nhàng giữ lấy ống tay áo đang buông thõng xuống của hắn, rồi kéo nhẹ.

Lý Sách rũ mắt xuống, ánh mắt lướt qua hai ngón tay mảnh khảnh đang kéo mình của nàng, cuối cùng cũng mở miệng, giải thích với giọng ôn hòa: “Ta không có ý trách tội.”

Dư Thanh Yểu yên tâm: “Vậy…”