Một quý bà ăn mặc thanh lịch trong chiếc váy may đo tinh xảo bước tới, dịu dàng ôm lấy Joelle từ phía sau, nước hoa bà dùng mang mùi hương chín mọng và quyến rũ, như bản thân bà vậy.
“Trời ơi, cháu xinh thật đấy. Hệt như một búp bê sứ phương Đông.”
Người phụ nữ ấy khen ngợi một cách thẳng thắn, rồi gần như không cho Joelle cơ hội đáp lại, bà liền quay sang trách cứ Sherlock:
“Sherlock, cậu không thể để một quý cô đứng giữa trời gió lạnh thế này được! Thật bất lịch sự!”
Joelle khẽ ngẩng đầu lên.
Sherlock không hề tỏ ra khó chịu hay mất kiên nhẫn trước lời trách cứ ấy.
Ngược lại, anh ta còn ngoan ngoãn buông tay khỏi then cửa, quay người đi vào nhà mà không nói một lời.
Xem ra…
Anh ta và người phụ nữ này có quan hệ rất tốt.
Joelle nhìn chằm chằm theo bóng lưng Sherlock rời đi, rồi âm thầm đưa ra một kết luận.
Chỉ qua một cuộc trò chuyện ngắn, Joelle đã biết được người phụ nữ vừa rồi là bà chủ nhà của Sherlock, bà Hudson. Bà là một người phụ nữ cực kỳ quyến rũ, có khí chất của người từng trải và giàu có. Năm tháng dường như không thể lấy đi sức sống trên gương mặt bà, ngược lại còn khiến bà toát lên vẻ tự tin và tràn đầy sinh lực, Joelle vô cùng ngưỡng mộ điều ấy.
“Cảm ơn bà, bà Hudson.” Joelle mỉm cười nhẹ nhàng, khóe môi cô cong lên một cách kín đáo, mang theo nét thẹn thùng đặc trưng của người Châu Á.
“Đi đi cháu, Sherlock là thám tử giỏi nhất London. Cô gái ngoan, cháu cứ yên tâm mà nhờ cậy cậu ấy.”
Bà Hudson đưa Joelle lên lầu hai, sau đó mỉm cười rời đi.
Sự xuất hiện của bà Hudson đã giúp Joelle bớt đi phần nào cảm giác căng thẳng. Cô hít sâu một hơi, nâng tay gõ nhẹ lên cánh cửa trước mặt.
Thật ra, trong nhiều tình huống, kiểu gõ cửa lễ phép này là không cần thiết. Nhưng Joelle vẫn giữ thói quen của mình, cô luôn lo lắng rằng hành động bất cẩn của mình sẽ khiến người khác khó xử.
Không có ai đáp lại.
Joelle đành phải tự mở cửa bước vào rồi tìm chỗ ngồi. Căn phòng tiếp khách này có phần trống trải đến lạ, ở giữa chỉ đặt một chiếc ghế bành.
Cô ngồi xuống chiếc ghế êm ái ấy, nhưng hoàn toàn không có cảm giác được thả lỏng. Toàn thân cô cứng đờ vì căng thẳng. Joelle hít sâu thêm một lần nữa, rồi nhẹ nhàng nói:
“Sherlock, tôi cần anh giúp đỡ.”
Giọng nói của cô rất nhỏ, mềm nhẹ và mang theo chút âm mũi đặc trưng. Người khác có thể thấy điều đó đáng yêu, nhưng Joelle thì không. Cô luôn cố gắng nói thật chậm, phát âm thật rõ từng chữ để không khiến người ta phải hỏi lại.
Nghĩ đến những chuyện xảy ra gần đây, sắc mặt Joelle trở nên tái nhợt.
Từ ngày bạn trai đột nhiên mất liên lạc, cô bắt đầu nhận được những bức thư kỳ lạ. Ban đầu, trong thư chỉ có vài bông hoa khô trông rất đẹp.
Những bông hoa ấy được xử lý vô cùng kỹ càng, không bông nào có dấu hiệu bị khô héo.
Nhưng theo thời gian trôi qua, những hành vi của kẻ nặc danh ngày càng trở nên quá đáng và đáng sợ.
Bông hoa khô đã biến thành ảnh chụp của chính cô.