Quyển 1 - Chương 18: Phản bội và tha thứ (18)

Mycroft gõ nhẹ đầu cây ô xuống nền đất hai lần, bình thản nói:

“Anh không phủ nhận việc gã không đơn giản. Nhưng em không có chứng cứ trực tiếp, Sherlock. Qua điều tra sơ bộ, người mà em đang giữ, vị giáo sư đại học đó, hình như có mối quan hệ thân thiết với một người bạn cũ của chúng ta. Mà theo anh được biết, thì em là người chủ động cắt đứt liên hệ với người đó từ năm năm trước.”

Nói đến đó, Mycroft ngừng lại, yên lặng chờ đợi phản ứng của em trai.

Bên kia đầu dây, giữa đêm khuya tĩnh lặng, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên một nửa gương mặt của Sherlock. Đôi mắt màu xám xanh không chớp, chỉ chăm chăm nhìn vào hình dáng phập phồng trên giường.

Rất lâu sau, Sherlock mới lạnh nhạt nói:

“Cô ấy không phải.”

Một sự khó hiểu thoáng hiện trên khuôn mặt của Sherlock. Một biểu cảm lạ hiếm khi thấy, chính anh ta cũng không hiểu vì sao Mycroft luôn cho rằng Joelle là “bạn” của anh ta.

Vì sao?

Joelle không phải bạn. Cô ấy chỉ là một người mềm yếu và tốt bụng một cách ngu ngốc, mà anh ta, đúng lúc lại gánh vác trách nhiệm “cải tạo” cô.

Joelle đang say ngủ dưới ánh nhìn chăm chú của Sherlock, gương mặt cô không chút đề phòng. Sherlock vừa trả lời điện thoại, vừa chậm rãi quấn một lọn tóc đen dài của cô quanh ngón trỏ mình.



Joelle ngủ một giấc rất sâu, nhưng tỉnh dậy lại cảm thấy người nặng trĩu, các ngón tay cũng không có sức lực.

Đồng hồ đầu giường hiện 11 giờ sáng.

Cô ngơ ngác nhìn con số đó, rồi đổ toàn bộ sự khó chịu trong cơ thể lên việc ngủ quá lâu. Dù là ai, ngủ mười hai tiếng liên tục cũng sẽ cảm thấy choáng váng mà thôi.

Joelle không nhớ mình đã ngủ một giấc dài như thế này từ bao giờ. Gần đây vì lo lắng cho James, lại thêm chuyện bị kẻ rình rập làm phiền, áp lực tích tụ khiến cô thường xuyên tỉnh giấc giữa đêm trong sợ hãi.

Chỉ cần nghĩ đến James, nỗi đau lại trào dâng.

Joelle không biết mình đã làm sai điều gì khiến người bạn trai từng luôn dịu dàng và chu đáo lại lựa chọn rời đi bằng cách tàn nhẫn đến vậy.

Không biết từ khi nào, cô bắt đầu tin rằng James là người chủ động rời xa cô, chứ không phải bị bắt cóc hay cuốn vào vụ án nguy hiểm nào đó.

Chỉ cần nghĩ đến khả năng khủng khϊếp kia thôi, các đầu ngón tay cô đã lạnh buốt.

Vậy là… James là người tự rời đi.

Joelle âm thầm lặp lại câu đó trong lòng, như thể đang cố tẩy não chính mình.

Sau khi trấn tĩnh lại, cô ngồi ngẩn người trên giường một lúc, nhìn ra bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ. Nhớ ra buổi chiều còn có một tiết chuyên ngành, Joelle vội vàng bật dậy, chạy vào phòng tắm. Nhưng đi được nửa đường, cô lại đột ngột khựng lại.

Bởi vì cô nhớ ra rằng mình đã xin nghỉ học hai tuần.

Bạn bè ở trường, và cả đồng nghiệp của James, ai cũng cố an ủi cô bằng ánh mắt thương hại. Nhưng Joelle không thích điều đó.

Cô chỉ có thể nhỏ giọng phản bác những suy nghĩ ấy khi chỉ có một mình.

Cô không thích những ánh mắt thương hại, dù biết họ không có ác ý.

Đứng thẫn thờ vài phút, Joelle nhanh chóng lấy lại tinh thần, tự nhủ hôm nay mình sẽ đến tiệm ăn nhỏ trên đường Northumberland số 22. Dù hôm nay không phải ca làm của cô, nhưng có thể Angelo sẽ cần giúp. Nhà hàng của anh lúc nào cũng tất bật.

Joelle sửa soạn xong xuôi, nhìn lại bộ quần áo trên người mới chợt nhớ ra cô còn một việc rất quan trọng cần làm.

Cô phải tìm một chỗ ở mới.

Ghi nhớ hành trình cho hôm nay xong, Joelle xuống lầu thì bắt gặp Dr. Watson cũng đang chuẩn bị ra ngoài.

“Ra ngoài à, Jo?” Vị bác sĩ mỉm cười với phong thái điềm đạm, còn ngỏ ý có thể chở cô đi cùng.

“Không, không cần đâu, thật sự rất phiền anh. Dù sao chúng ta chắc cũng không tiện đường.”

Joelle vội vàng xua tay từ chối. Được ở nhờ đã là quá mức rồi, sao cô còn có thể mặt dày nhờ bác sĩ đưa đi chứ?

“Cảm ơn ý tốt của anh, bác sĩ Watson.”

“Ê này, Jo.”

Watson không giận, giọng điệu vẫn dịu dàng như cũ, pha chút thở dài:

“Cô biết đấy, có một kẻ biếи ŧɦái đang rình rập đâu đó chỉ chờ cơ hội tổn thương cô. Đi một mình thật sự không an toàn.”

“Cô không cần câu nệ như thế. Chúng tôi, tôi nói là tất cả ở phố Baker, từ bà Hudson đến cả Sherlock, chúng tôi đều rất quý cô. Tôi nghĩ… chúng ta là bạn.”

Rồi như để giảm bớt gánh nặng cho cô, Waston tiếp lời:

“Tôi không hẳn là cố ý đưa cô đi. Chỉ là trùng hợp tôi cũng ra ngoài. Có điều nếu chậm thêm, chắc tôi sẽ bị trễ mất.”

Nói xong, Waston ra vẻ buồn rầu.

… Bạn bè sao?

Joelle chớp mắt, chậm rãi cảm nhận từ ấy.