Ngón tay Joelle vô thức cào nhẹ vào nhau. Cô cảm thấy hoang mang.
“Bị đuổi ra ngoài à?”
Joelle ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn người vừa cất tiếng. Phải mất vài giây cô mới nhận ra đó là nữ cảnh sát da đen tóc xoăn từng xuất hiện ở hiện trường trước đó.
“Không phải.” Joelle trả lời câu hỏi của đối phương, sau đó nở nụ cười xin lỗi vì mình nhận ra đối phương quá chậm.
“Tôi… lần đầu tiên tôi nhìn thấy thi thể nên chưa thể thích nghi được.”
Cô nói thật. Đồng thời, trong tiềm thức, Joelle cũng đang cố gắng sửa đổi ấn tượng không tốt của mọi người về Sherlock.
Donovan nhìn cô gái châu Á trước mặt, cô đang mỉm cười gượng gạo, tóc đen rủ mềm xuống hai bên má, trông ngoan ngoãn giống hệt con người của cô. Donovan chưa từng gặp ai dịu dàng, trầm lặng, tựa như con dê nhỏ không biết phản kháng như thế này.
Cô ta không thấy một chút oán giận, ghen ghét hay cảnh giác nào ở Joelle.
Điều đó khiến Donovan không khỏi hoài nghi: Một người quá đỗi dịu dàng như vậy… có thực sự đủ sức bước vào thế giới của Sherlock Holmes không?
Sherlock lạnh lùng, sắc sảo, tàn nhẫn và lý trí, còn Joelle mong manh, rụt rè, yếu ớt. Bọn họ là hai thế giới khác biệt hoàn toàn.
Donovan chìm trong dòng suy nghĩ của mình, quên trả lời Joelle. Còn Joelle thì không hề thúc giục, cứ ngỡ nữ cảnh sát đang bận suy luận một manh mối nào đó.
“Cô…” Donovan định nói điều gì đó, nhưng chưa kịp thốt ra thì đã bị một cảnh sát trẻ khác gọi đi. Cô đành rời đi, để lại Joelle một mình trong góc phòng.
Joelle ngồi im, hai tay đặt trên đầu gối, tư thế đoan chính, ánh mắt vô định xa xăm.
Cô bắt đầu tính toán lại khoản tiền bạc dự trữ của mình. Đột nhiên, Joelle nhớ ra cô còn chưa hỏi Sherlock về chi phí cố vấn.
Ánh sáng trước mặt Joelle từ từ bị một bóng người che khuất. Một thân hình cao lớn đứng chắn trước cô, khiến Joelle có cảm giác như bản thân sắp bị bóng tối nuốt chửng.
Cô chần chừ ngẩng đầu lên, và người kia cất tiếng nói.
“Cô nhát gan hơn tôi tưởng.”
Sherlock Holmes ngồi xuống bên cạnh, giọng lạnh như băng, rõ ràng anh ta đang không hài lòng cách cô trốn chạy khỏi hiện trường.
Anh ta nghiêng đầu nhìn thoáng qua hai bàn tay cô đang siết chặt vào nhau, có một ngón tay móc sâu vào để lại những vết đỏ sưng. Sherlock dừng ánh mắt lại một giây.
“Rốt cuộc cô sợ cái gì? Chỉ là một thi thể.”
Joelle im lặng. Cô biết hành vi của mình lúc nãy là không nên, nhất là khi cô bỏ đi mà không nói một lời nào. Cảm giác áy náy dâng lên khiến l*иg ngực cô nghẹn lại.
Sherlock đang giúp đỡ người đã khuất tìm ra sự thật. Còn cô, cô lại sợ hãi chính người đã chết đó.
Đúng lúc Joelle còn đang tự trách, thì Sherlock bất ngờ đưa tay ra, bàn tay lạnh lẽo cương quyết tách hai tay cô ra. Cô nhìn xuống lòng bàn tay sưng đỏ của mình, hơi ngẩn người.
“Xin lỗi.” Joelle nói nhỏ, không biết phải làm sao.
Trên môi cô còn hằn lại một dấu răng mờ, nếu không nhìn kỹ thì chẳng thể thấy được. Sherlock buông tay cô ra rất nhanh, và cũng không đáp lại lời xin lỗi. Joelle đành phải liếc trộm biểu cảm của anh ta, cố gắng đoán xem anh ta nghĩ gì, giống như cách Sherlock vẫn thường đọc vị người khác.
Nhưng không, cô không thành công. Cô không đủ thông minh, không đủ nhạy bén. Cô chỉ là một người bình thường.
Joelle cúi đầu nhìn sàn nhà, khẽ mím môi, ánh mắt trở nên ảm đạm.
Ánh đèn in bóng Sherlock xuống nền, tạo thành một khoảng tối lạ lẫm bao lấy gương mặt anh ta. Anh ta rũ mắt nhìn Joelle, cất giọng như tiếng đàn cello trầm đυ.c:
“Tôi cần cô ở bên cạnh tôi, Jo.”
Joelle ngẩng đầu lần nữa, đôi mắt cô phủ một tầng sương mù: “Tôi không hiểu, Sherlock. Tôi chẳng giúp được gì cho anh cả.”
“Cô giúp tôi sắp xếp lại ý nghĩ.”
Sherlock hạ thấp giọng. Trên khuôn mặt anh ta hiện lên một nụ cười nhẹ đến khó nhận ra, giống như một cách dụ dỗ không lời.
“Tôi chỉ là một sinh viên bình thường.”
Joelle thành thật nói. Cô thật sự nghĩ như vậy, cô không thông minh, không xinh đẹp nổi bật, không giỏi thể thao, cô là kiểu người mà trong trường đại học chẳng mấy ai để ý đến.
Sherlock nhìn vào đôi mắt đen tuyền như nước mực của cô, đôi mắt của cô đối lập với làn da trắng nhợt, và trong khoảnh khắc ấy, anh ta biết cô thật sự nghĩ mình chỉ là người bình thường.
Bình thường?
Sherlock không cho là thế. Nếu cô bình thường, thì vì sao lại khiến anh ta bận tâm?
Có lẽ Sherlock im lặng quá lâu. Joelle lại bắt đầu tự cào lòng bàn tay mình. Sherlock mạnh mẽ tách tay cô ra, nhưng lần này, anh ta không buông ra nữa.
“Cô thấy gì về người phụ nữ nằm trên sàn?”
Anh ta đổi chủ đề.
Bàn tay Sherlock đẹp một cách sắc lạnh, các đốt xương rõ ràng, móng tay được cắt ngắn gọn gàng, tĩnh mạch nổi nhẹ phía trên mu bàn tay. Nhưng tất cả những chi tiết đó không khiến Joelle thấy ngưỡng mộ hay rung động, cô chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn, vì căng thẳng.