Chương 3

Giọng mềm nhũn lại vang lên: “Cà phê dễ gây mất ngủ, uống thuốc rồi còn dễ khiến lo âu, tim đập nhanh, tốt nhất nên uống ít thôi.”

Dù biết Cổn Cổn chỉ nhắc theo chương trình, nhưng Lâm Khê lại cảm giác trong đôi mắt máy móc đen láy ấy có chút cố chấp khó hiểu, khiến cô cảm thấy như bị bắt quả tang vậy.

Do dự mấy giây, Lâm Khê thua cuộc, đặt ly cà phê lên bàn bên cạnh, ngoan ngoãn: “Vậy tôi không uống nữa.”

“Hay quá! Cổn Cổn rất vui!” Nó còn tự thêm hiệu ứng âm đuôi đáng yêu.

Triệu Minh Viễn trợn mắt suýt rơi ra ngoài.

Đừng nhìn Cổn Cổn trông ngốc nghếch, nó được sếp dạy cho tính cách lạnh lùng y như anh, ngay cả nhân viên công ty như anh ta còn chẳng thấy nó “làm nũng” như vậy bao giờ.

Nếu không phải để test, còn lâu nó mới để người lạ lại gần!

Trong lúc anh ta đang thầm rùng mình, có người lặng lẽ đứng cạnh, khí thế quen thuộc đến mức chẳng cần nhìn cũng biết là ai.

Nhìn Cổn Cổn vẫn còn dính bên chân Lâm Khê, Triệu Minh Viễn lạnh toát sống lưng, run giọng: “Sếp.”

Độ quý trọng của sếp dành cho Cổn Cổn cao ngang với chứng sạch sẽ của nó, ngày thường đều tự tay anh dẫn theo, bọn họ không ai được chạm, huống chi người lạ.

Kết quả mới dẫn ra ngoài chưa đến mười phút, đã để người lạ tùy tiện vuốt ve.

Anh ta nghĩ mình tiêu rồi, vội đưa tay định kéo Lâm Khê ra.

Nhưng tay vừa nâng lên, liền bị sếp chặn lại.

Trên mặt Phó Thanh Lê vẫn là vẻ lạnh nhạt thường thấy, thu tay về không nói gì, yên lặng đứng cạnh, lắng nghe cảnh tượng ngây ngô giữa người và gấu.

“Xin hỏi, đây là sản phẩm của công ty các anh sao?”

Khung cảnh đáng yêu bị một giọng nữ cố tỏ vẻ nũng nịu cắt ngang.

Phó Thanh Lê cau mày nhìn lên, liếc người phụ nữ trước mặt.

Cô ta trang điểm đậm, nụ cười cố ý quyến rũ, thấy anh nhìn liền đưa điện thoại: “Con gấu trúc này dễ thương quá! Soái ca, anh có thể cho em xin WeChat, nói rõ hơn về tính năng của nó được không?”

Nói thì nói vậy, nhưng ánh mắt lại quấn quanh gương mặt tuấn tú của anh, rõ ràng mục đích không phải hỏi sản phẩm.

Phó Thanh Lê như không nghe thấy, mất kiên nhẫn thu mắt lại: “Đồ cá nhân, không tiện!”

Hiếm khi gặp người đàn ông chất lượng như vậy, cô ta nhún eo, còn muốn tiến đến: “Vậy cho em tìm hiểu sản phẩm khác của công ty các anh…”

Bao năm ở cạnh Phó Thanh Lê, Triệu Minh Viễn đã quen với kiểu bắt chuyện này, xử lý thành thạo vô cùng.

Ngay khi Phó Thanh Lê lùi bước, anh lập tức chắn giữa hai người, không biết từ đâu móc ra tờ tờ rơi nhàu nhĩ, nhiệt tình nhét vào tay cô ta: “Nhìn chị chắc cùng ngành. Có gì muốn tìm hiểu thì sau khi triển lãm khai mạc hãy đến khu của Thanh Viễn trải nghiệm. Rất mong nhận được góp ý quý báu!”