Sau sáu năm chia tay, Lâm Khê lại gặp Phó Thanh Lê. Khi ấy, anh là ngôi sao mới của giới công nghệ Bắc Thành, nổi tiếng đến mức ai nấy đều săn đón, hơn nữa ngày cưới với “bạch nguyệt quang” cũng sắp t …
Sau sáu năm chia tay, Lâm Khê lại gặp Phó Thanh Lê.
Khi ấy, anh là ngôi sao mới của giới công nghệ Bắc Thành, nổi tiếng đến mức ai nấy đều săn đón, hơn nữa ngày cưới với “bạch nguyệt quang” cũng sắp tới.
Còn cô, vừa bỏ việc để vào công ty mới, trải qua cái chết thảm của cha, cô chỉ còn một thân một mình, lại mắc chứng trầm cảm nặng.
Người ngoài không biết rằng họ quen nhau đã hơn hai mươi năm, là thanh mai trúc mã, mà Phó Thanh Lê từng cưng chiều cô đến vô hạn.
Cho đến sáu năm trước, khi chính mắt nhìn thấy “bạch nguyệt quang” bước ra từ phòng anh, quần áo xộc xệch, mang theo vẻ lười biếng sau hoan ái.
Khi ấy cô mới bừng tỉnh, sự cưng chiều kia là vì báo ơn, vì xem cô như em gái.
Chứ chẳng phải vì yêu.
Cô xoay người rời đi, biến mất khỏi thế giới của anh.
Nhưng cô không biết rằng, sau ngày cô rời đi, anh gần như phát điên để đi tìm cô.
Vì tìm cô, anh thậm chí đã đi một vòng qua Quỷ Môn Quan.
Trong cơn mê man, anh cố gắng giữ mình tỉnh táo, tự nhủ rằng mình không thể chết.
Vì anh còn chưa kịp nói cho Tiểu Khê biết, từ năm bảy tuổi, khi cô đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay anh, cuộc đời anh đã không thể nào thiếu cô.
Cô là ánh sáng duy nhất trong thế giới tối tăm của anh.
…
Một ngày sau khi kết hôn, Lâm Khê bực bội trách móc Phó Thanh Lê: “Anh căn bản không yêu em, cũng chẳng có thích thú sinh lý gì với em cả!”
Phó Thanh Lê đầy nghi hoặc, nghe Lâm Khê bấm tay liệt kê từng điểm lạnh nhạt khi hai người mới yêu: Hôn thì chỉ như chuồn chuồn lướt nước, hôn xong cũng không cho cô ngủ lại trong căn hộ của anh,…
Anh dở khóc dở cười, ôm cô vào lòng, đặt cô ngồi lên đùi mình.
Bàn tay anh ấn vào eo nhỏ của cô, kéo sát đến khi hai người không còn khoảng cách.
Anh hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, dịu dàng, chậm rãi, kiên nhẫn vô cùng.
Nhưng Lâm Khê lại cảm nhận được có vài thứ hoàn toàn không “thuần khiết và kiềm chế” như thế. Cô bất an nhúc nhích eo, nhưng bị Phó Thanh Lê ghì chặt khiến cô không thể cử động.
Môi anh dọc theo đường xương hàm của cô mà trượt đến bên tai, nhẹ nhàng mổ lên dái tai cô: “Cảm thấy rồi chứ?”
Lâm Khê thẹn đến mức tai đỏ sắp nhỏ máu, vùi mặt vào cổ anh không dám ngẩng lên.
Thấy cô né tránh, Phó Thanh Lê bật cười nhẹ, giọng trầm thấp đầy từ tính cọ vào tai cô: “Trước đây anh cũng như vậy. Nếu lúc đó còn mạnh hơn chút nữa thì…”
Chưa dứt lời, ngón tay anh luồn vào mái tóc mềm mại của cô, ép cô đối mặt với mình.
Lần này, anh dùng sự linh hoạt và nhiệt độ của mình cạy mở môi cô, tiến vào càn quét, chiếm lấy vị ngọt của cô.
Đầu môi tê dại, Lâm Khê mềm nhũn cả người, nhưng hơi nóng xuyên qua hai lớp vải lại càng không tài nào bỏ qua được.
Ngay trước khi cô sắp mất ý thức, Phó Thanh Lê mới chịu buông môi cô ra, hơi thở rối loạn, giọng khàn đặc: “Cái này mà em gọi là không có thích thú sinh lý sao?”
Lời nhắc của tác giả:
1. Nam chính không phải tra nam, thân tâm sạch tuyệt đối, bối cảnh đô thị xen lẫn hồi ức quá khứ.
2. Hai người có hiểu lầm, nhưng không có tình tiết cẩu huyết kiểu lăng nhăng ba phải. Truyện ngọt, yên tâm.
3. Nội dung gồm: thanh mai trúc mã, gương vỡ lại lành, cưới trước yêu sau, cả hai cùng hướng về nhau.
4. Nghề nghiệp của tác giả không liên quan tới nghề của nhân vật, cố gắng hợp lý nhưng không biết thì đành viết theo tưởng tượng.
5. Bối cảnh hư cấu, cố gắng hợp logic và thường thức, nhưng có vài thiết lập là tự đặt, mong mọi người bỏ qua. Trong thế giới này, nó là như vậy!
6. Không nhận góp ý viết lách, mỗi người một khẩu vị. Tác giả có nhịp viết riêng, không thích có thể lặng lẽ rời đi, đừng báo.