Năm hai đại học, không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.
Vô số câu hỏi tràn ngập trong đầu Ôn Mịch, cô cau mày, nét u sầu hằn rõ giữa đôi mày, lo rằng mình đã rơi vào một vòng luẩn quẩn kỳ lạ nào đó.
Lễ tuyên dương diễn ra tại hội trường lớn, không còn một chỗ trống, tiếng người nói chuyện xôn xao.
Ôn Mịch đến khá muộn, cô vừa bước vào, Cố Gia Ngôn đã chú ý đến cô.
Anh ta đang chơi game với Giang Nghiễn Thần, chỉ vì lơ đãng liếc nhìn một cái mà bị tay bắn tỉa của đối phương headshot: "Khốn kiếp!"
"Gà chết đi được."
Người vừa buông lời chê bai chính là Giang Nghiễn Thần đang ngồi cạnh Cố Gia Ngôn.
Người đàn ông mặc áo phông đen, quần túi hộp cùng màu, mũ lưỡi trai kéo rất thấp, chỉ lộ ra xương quai hàm góc cạnh, toàn thân toát ra vẻ ngoài lạnh lùng, khó gần.
Cố Gia Ngôn dùng khuỷu tay thúc anh ta vài cái, giọng điệu có chút trêu chọc: "Anh Thần, xem ai đến kìa?"
Giang Nghiễn Thần không hề ngẩng đầu, vẻ mặt dửng dưng, ngón tay thon dài lướt trên màn hình, liên tục headshot, động tác vô cùng điêu luyện.
Thẩm Vi Vi biết là Ôn Mịch đã đến, cô ta ngẩng cằm nhìn sang, ánh mắt chạm phải Ôn Mịch.
Đáng tiếc là chưa kịp khıêυ khí©h, cô đã dời mắt đi.
"Lạ thật, Ôn Mịch lại không qua bên mình.” Cố Gia Ngôn nhìn Ôn Mịch đi về phía bên kia: “Anh Thần, có phải hôm nay sức hút của anh không đủ nữa à? Chẳng thu hút được cô em khóa dưới."
Thẩm Vi Vi: "Tính nết Ôn Mịch các cậu còn không biết sao? Chơi trò lạt mềm buộc chặt ấy mà!"
Giang Nghiễn Thần kết thúc trò chơi, xoay xoay chiếc điện thoại trong tay, vẻ mặt có chút mất kiên nhẫn: "Một ngày không nhắc đến cô ta thì sẽ chết à?"
Cố Gia Ngôn vội làm động tác "kéo khóa miệng".
Anh ta âm thầm thu chân đang gác lên một ghế trống khác về, đây vốn là chỗ cố tình để dành cho Ôn Mịch.
Thẩm Vi Vi dịu giọng an ủi: "Anh Nghiễn Thần, anh đừng giận, bọn con gái mới lớn cứ thích mấy trò vớ vẩn đó."
Cô ta vừa dứt lời, Giang Nghiễn Thần đã cười khẽ một tiếng.
Anh ta hơi ngẩng cằm, nheo mắt nhìn cô ta: "Trò gì cơ? Chẳng phải cô cũng là con gái à?"
Đôi mắt của Giang Nghiễn Thần rất đẹp, là đôi mắt đào hoa đầy cuốn hút.
Đáng tiếc là khi nhìn bất kỳ ai, đôi mắt ấy cũng đều lạnh lùng, hờ hững, không một gợn cảm xúc.
Thẩm Vi Vi: "Em và mấy cô đó đâu có giống nhau, bạn bè của em toàn là con trai mà..."