Ôn Mịch quay người nhìn cô ta, nở một nụ cười khách sáo: "Tôi chỉ nói đùa thôi, xem cậu kìa, lại nổi nóng rồi."
Thẩm Vi Vi tức đến đỏ bừng mặt: "Cậu!"
Cô ta thấy bẽ mặt, tức giận cầm lấy chiếc túi hiệu của mình rồi đóng sầm cửa rời khỏi ký túc xá.
Điều kiện ký túc xá của Đại học Lâm Thành rất tốt, đều là phòng hai người.
Ôn Mịch và Thẩm Vi Vi đều thuộc khoa Nghệ thuật.
Cô học hội họa, Thẩm Vi Vi học thiết kế.
Ban đầu khi xếp phòng năm nhất, bạn cùng phòng của Ôn Mịch không phải Thẩm Vi Vi.
Là Thẩm Vi Vi chủ động tìm đến cô, nói có thể giúp cô theo đuổi Giang Nghiễn Thần.
Hai người cứ thế ở cùng nhau một năm.
Ánh mắt Ôn Mịch nhìn về phía chỗ của Thẩm Vi Vi, trên bàn cô ta bày nước hoa và trang sức đều là những món đồ đắt tiền, trên giá treo quần áo có vài chiếc túi hiệu, tất cả đều do Ôn Mịch tặng cho cô ta.
Lúc đang thất thần, điện thoại Ôn Mịch ting lên hai tiếng.
Là lớp trưởng tag cả lớp trong nhóm chat.
Lớp trưởng: [@Tất cả thành viên Lễ tuyên dương sắp bắt đầu rồi, bạn nào chưa đến thì nhanh chân lên.]
Ôn Mịch tạm gác lại những suy nghĩ, đi về phía hội trường lớn.
Suốt dọc đường, cô nhận được vô số ánh nhìn.
Bất kể nam hay nữ, có rất nhiều tân sinh viên đang lén nhìn cô.
Đột nhiên, Ôn Mịch bị chiếc vali trượt ra từ góc cua va vào đầu gối, khiến cô sững người lại.
Cảnh tượng này giống hệt cảnh trong mơ!
Cô ngẩng đầu nhìn người kéo chiếc vali, vẫn là cô gái đeo kính gọng đen đó.
Chiếc vali giống hệt, cô gái giống hệt, cảnh tượng giống hệt...
"Cậu ơi có sao không? Xin lỗi nhé, mình không cầm chắc vali..."
Thấy vẻ mặt Ôn Mịch nghiêm trọng, cô gái cũng lo cho cô: "Bạn ơi, cậu có bị thương ở đâu không?"
Ôn Mịch hoàn hồn, cô mấp máy môi: "Mình không sao."
Sau khi chắc chắn Ôn Mịch không bị thương, cô gái mới yên tâm rời đi.
Ôn Mịch nhìn chằm chằm vào tay mình, ánh nắng mùa hè xuyên qua từng tầng cây xanh rọi xuống lòng bàn tay cô, khiến cô cảm thấy hơi nóng.
Vậy thì...
Không phải cô đã mơ một cơn ác mộng, mà là...
Cô đã trở về năm hai đại học.
Ôn Mịch cũng đọc khá nhiều tiểu thuyết, không ngờ chuyện sống lại lại xảy ra với mình.
Trong sách chẳng phải vẫn hay nói, chỉ khi chết một lần mới có thể làm lại từ đầu sao?
Chẳng lẽ ở kiếp trước, cô đã chết trong vụ tai nạn xe hơi đó rồi ư?
Tại sao ông trời lại cho cô quay về năm hai đại học?