“Chưởng này là vì ta, ngươi không từ thủ đoạn hãm hại ta, ta phải trả lại cho ngươi. Ngươi vẫn còn lời lắm.”
“Tiện nhân! Con đàn bà độc ác! Ngươi sẽ không có kết cục tốt đâu! Hàng Cửu Hề sẽ không tha cho ngươi!”
“Độc ác? Ta độc ác sao?” Quý Chanh tiến lại gần, cúi xuống, mắt lóe lên tia lạnh.
Bỗng nhiên, nàng vươn tay, bóp chặt cổ Thù Linh, gằn giọng: “Liễu Thư Dự đang ở đâu? Nếu ngươi không nói… tiếp theo, chính là mạng của ngươi!”
Thù Linh cảm thấy như ngũ tạng lục phủ bị đảo tung lên, mà kẻ điên kia vẫn đang tiến lại gần. Quý Chanh đạp một chân lên khuôn mặt méo mó vì đau của Thù Linh, lạnh giọng nói: “Miệng chó không phun được ngà voi, còn dám mở miệng mắng nữa thử xem?”
Thù Linh rốt cuộc cũng biết sợ, nhất thời câm lặng như ve sầu mùa đông.
“Sao không mắng nữa? Vừa rồi không phải mắng hăng say lắm sao?” Quý Chanh gằn từng chữ, sức chân càng mạnh, đạp đến mức khuôn mặt kia biến dạng.
“Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng: Liễu Thư Dự rốt cuộc đang ở đâu? Đây là cơ hội cuối cùng. Nếu ngươi không biết quý trọng cái mạng rẻ của ngươi, thì ta tự tay lấy đi!”
Dứt lời, trong tay Quý Chanh đã nắm chặt Tiên Khuyết kiếm, hàn khí tỏa ra khiến người rét run.
Thù Linh run lẩy bẩy, trong lòng rất rõ nếu còn tiếp tục cứng đầu, kết cục chỉ có một - chết. Nàng ta đảo mắt nhìn quanh, thấy bốn phía vắng lặng, âm thầm vận lực.
“Đã không muốn nói,” Quý Chanh lạnh lùng: “Vậy ta gϊếŧ ngươi trước, sau đó tự đi tìm hắn!”
Nói xong, nàng buông chân ra, không chút do dự vung Tiên Khuyết chém một nhát lên người Thù Linh.
Chỉ trong tích tắc, vết thương bị phủ một lớp băng sương, ngay cả máu cũng không kịp chảy ra.
“Không phải ngươi từng vu hãm ta dùng Tiên Khuyết gϊếŧ nha hoàn ngươi sao? Vậy giờ ta để ngươi nếm thử cảm giác bị Tiên Khuyết chặt đầu!” Dứt lời, Quý Chanh giơ cao kiếm, chỉ cần chém xuống, Thù Linh chắc chắn phải chết.
“Cửu… Hề… Cứu mạng…”
Lưỡi kiếm hạ xuống, nhưng gương mặt Quý Chanh không hề có vẻ hả hê, mà chỉ càng thêm nặng nề.
Đúng lúc ấy, một luồng khí nóng mãnh liệt đánh tới, hất bay Tiên Khuyết trong tay nàng, trong gang tấc cứu được Thù Linh.
Luồng khí ấy mạnh mẽ đến mức khiến Quý Chanh không kịp phản ứng, bị đánh ngã xuống đất.
Hàng Cửu Hề xuất hiện, ôm lấy Thù Linh vào lòng, nhanh chóng điểm huyệt chữa thương cho nàng ta. Hắn chỉ chuyên tâm kiểm tra thương thế Thù Linh, từ đầu đến cuối không nhìn lấy Quý Chanh đang quỳ rạp bên cạnh dù chỉ một lần.
Thù Linh òa khóc, ôm chặt lấy Hàng Cửu Hề: “Cửu Hề, ta tưởng đời này không còn được gặp ngươi nữa, ta sợ lắm, ta sợ đến chết mất…”
“Không sao rồi.” Hắn bế nàng ta lên, trước khi rời đi chỉ liếc Quý Chanh một cái - một cái liếc lạnh như băng, không một tia ấm áp.
------------
Tần Tử Khiên đến rất nhanh, sau khi bắt mạch và băng bó cho Thù Linh, Hàng Cửu Hề mới thở dài nhẹ nhõm, ngồi ở mép giường, để mặc nàng nắm tay mình, sắc mặt hoàn toàn không để tâm đến Quý Chanh.
Thực ra Quý Chanh không hề ra tay độc ác. Nếu nàng thực sự muốn gϊếŧ, với sức mạnh của Tiên Khuyết, Thù Linh đã không còn mạng để bám lấy Hàng Cửu Hề mà than khóc.
Nhưng Hàng Cửu Hề không nghĩ đến điều đó, hắn chỉ tin vào những gì tận mắt chứng kiến. Nếu như vết thương cũ từ phủ thành chủ không tận mắt thấy được, thì thương tích hôm nay của Thù Linh là sự thật không thể chối cãi. Là Quý Chanh hạ thủ.