Chương 9

Trong khoảnh khắc ấy, Quý Chanh chỉ cảm thấy như trời long đất lở, đầu óc trống rỗng. Nàng cố gắng nghĩ xem trong suốt ngày hôm nay, liệu có chút dấu vết nào để lần theo hay không, nhưng cuối cùng vẫn là không thể nghĩ ra được gì. Mọi chuyện đều quá đột ngột, nàng hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ có thể bị động tiếp nhận tất cả trước mắt.

Thẩm Tễ liếc nàng, rồi nói với Hàng Cửu Hề: “Chủ thượng, việc này vẫn cần kiểm chứng thêm.”

Nhưng Hàng Cửu Hề không đáp, chỉ quay sang hỏi Quý Chanh: “Tại sao ngươi lại ngăn ta bước vào?”

Tại sao ư? Nếu ta nói chỉ vì một cái cây, ngươi sẽ tin sao? Nàng cười khổ, cũng không trả lời.

“Cứu… mạng…” Chưa đợi Quý Chanh trả lời, một tiếng kêu cứu yếu ớt vang lên.

Mọi người lập tức nhìn về phía phát ra âm thanh, chạy tới bên một miệng giếng. Từ trong giếng vọng ra, một nữ tử đang cố bám chặt lấy sợi dây gầu, thân người chìm trong nước lạnh, sắc mặt tím tái, trông như sắp hồn lìa khỏi xác đến nơi.

Là Thù Linh.

Hàng Cửu Hề lập tức phản ứng lại, nhanh chóng đưa Thù Linh từ dưới giếng cứu lên. Hắn ôm nàng vào lòng, linh khí trên người cuồn cuộn không ngừng truyền sang cho nàng. Mãi đến khi sắc mặt của Thù Linh dần hồi phục đôi chút, hơi thở yếu ớt kia mới có phần ổn định lại.

Thế nhưng vừa mới tỉnh lại, vừa nhìn thấy Quý Chanh, Thù Linh liền như gặp phải quỷ lệ, vội vàng co người rúc vào lòng Hàng Cửu Hề, miệng mơ hồ lặp đi lặp lại câu: “Đừng... gϊếŧ ta…”

Hàng Cửu Hề chau mày thật chặt, từ đầu tới cuối không liếc nhìn Quý Chanh lấy một cái, chỉ ôm Thù Linh biến mất khỏi nơi đó.

Quý Chanh không biết mình đã đứng tại chỗ bao lâu. Nước mắt âm thầm trượt xuống gương mặt lúc nào nàng cũng không hay. Hai chân như đổ chì, chẳng thể nhúc nhích được nữa. Trong đầu hoàn toàn trống rỗng, nàng không thể lý giải được những chuyện đang xảy ra, càng không thể hiểu được hành động của Hàng Cửu Hề.

“Quý tiểu thư.” Thẩm Tễ thấy nàng như thế, khẽ gọi một tiếng.

Quý Chanh tựa như không hề nghe thấy.

Bỗng nhiên, một ngụm máu tươi phun ra từ miệng Quý Chanh, bắn thẳng lên vạt áo trước của Thẩm Tễ, vệt máu loang ra như những đóa hoa hồng yêu mị. Nàng theo bản năng đưa tay áo lau khóe môi, rồi tránh khỏi Thẩm Tễ, ôm lấy ngực, loạng choạng bước ra ngoài. Thế nhưng chưa kịp bước qua cửa, thân thể đã mềm nhũn, ngã gục trên mặt đất, ngất đi không còn hay biết gì nữa.

-------

Trời vừa sáng, Thù Linh tỉnh lại, đã không còn trong tình trạng nguy kịch. Hàng Cửu Hề lúc này mới bắt đầu hỏi nàng chuyện rốt cuộc đã xảy ra như thế nào.

Thù Linh sắc mặt bi thương, hồi lâu không nói được một lời, mãi đến khi nước mắt lặng lẽ rơi xuống, nàng mới lau nước mắt, khẽ giọng nói: “Vẫn nên gọi Tiểu Chanh lên đối chất, ta không muốn oan uổng nàng.”

Hàng Cửu Hề thấy lời ấy cũng có lý, liền sai người đến gọi Quý Chanh.

Không lâu sau, Quý Chanh cùng hai nha hoàn Hương Lan, Vân Đại đi đến Xu Ngọc Các nơi Thù Linh đang ở. Tối hôm qua nàng vì tâm hỏa công tâm mà ngất xỉu, được Thẩm Tễ đưa về Tiễn Sanh Viện nghỉ ngơi. Tuy qua một đêm đã ổn định, không còn nguy hiểm, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt, yếu ớt hơn nhiều.

Nhìn thấy Thù Linh đang ngồi trên giường, còn Hàng Cửu Hề ngồi bên mép giường, tim Quý Chanh như thắt lại, đau đến không thở nổi, như thể có ai đó rút sạch không khí trong căn phòng, khiến nàng nghẹn cứng nơi cổ họng.

Nàng cố gắng hít sâu hai hơi, miễn cưỡng nặn ra nụ cười trên mặt, giả vờ như không để tâm, bước vào phòng.