Nha hoàn kia tiếp tục nói: “Sáng nay, tiểu thư được Quý tiểu thư mời ra ngoài dạo chơi, nhưng đến giờ trời đã sắp tối mà tiểu thư vẫn chưa trở về. Nô tỳ thật sự lo lắng, đành phải đến tìm thành chủ, mong ngài thay tiểu thư nhà tôi làm chủ!”
“Ngươi nói bậy! Quả thật nàng ra phủ cùng ta, nhưng cũng đã cùng ta trở về rồi. Ngươi lấy cớ gì nói nàng chưa về? Rốt cuộc ngươi có ý đồ gì?”
Dù là người khoan hậu với hạ nhân như Quý Chanh, lúc này cũng không kìm được lửa giận.
Sắc mặt Hàng Cửu Hề tối sầm, giọng lạnh lùng hỏi nha hoàn kia: “Ngươi biết hậu quả của việc nói dối là gì không?”
Nha hoàn sợ tới mức liên tục dập đầu, chỉ trong chốc lát trán đã rớm máu. Nàng run rẩy khóc nức nở: “Thành chủ, nô tỳ không dám nói dối! Những gì nô tỳ vừa nói đều là sự thật, tuyệt không dám đem thị phi đến trước mặt ngài. Cầu xin thành chủ minh giám, cũng cầu ngài ra tay cứu tiểu thư nhà tôi, đừng để nàng bị kẻ xấu hãm hại!”
Câu “kẻ xấu” nàng ta nói, rõ ràng đang chỉ vào Quý Chanh.
“Ngươi còn dám nói bậy! Có tin ta gϊếŧ ngươi không!” Quý Chanh nghiến răng, nắm chặt tay, trong tay đã hiện ra Tiên Khuyết Kiếm.
“Chanh Nhi!” Hàng Cửu Hề bất ngờ quát lớn, khiến Quý Chanh giật mình, sững sờ nhìn hắn rất lâu.
Quý Chanh chợt nhận ra, không biết từ khi nào, nàng lại trở nên quen tay với việc động dao động kiếm, hở chút là muốn gϊếŧ người. Là bắt đầu từ lúc nào vậy?
Tiên Khuyết Kiếm trong tay nàng dần tan biến. Nàng không nhìn Hàng Cửu Hề, cũng không liếc qua nha hoàn kia.
“Xin lỗi, Chanh Nhi.” Như nhận ra bản thân lỡ lời, Hàng Cửu Hề hạ giọng xin lỗi nàng.
Quý Chanh cười lạnh, đáp: “Thù tiểu thư giờ không rõ tung tích, sư phụ tốt hơn là nên đi tìm người trước đi. Nếu để xảy ra chuyện, đệ tử e là không gánh nổi hậu quả.”
Hàng Cửu Hề đau lòng nhìn nàng, mấy lần muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Cuối cùng, hắn chỉ nhìn nha hoàn lạnh giọng nói: “Nếu ngươi dám nói dối nửa câu, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.” Nói xong liền kéo tay Quý Chanh hóa thành một luồng sáng biến mất tại chỗ.
Hai người cùng nhau tìm khắp cả phủ Thành chủ nhưng vẫn không có kết quả. Giờ đây họ đứng trước cổng phủ, không biết nên đi đâu tiếp theo.
“Hôm nay các ngươi đã đi những đâu?” Hàng Cửu Hề hỏi.
Quý Chanh kể đại khái hành trình trong ngày giữa nàng và Thù Linh, chỉ duy nhất không nhắc tới chỗ ở cũ của phủ Thành chủ. Đến giờ phút này, nàng vẫn không muốn để hắn vì cái cây kia mà đau lòng. Nhưng nàng cũng chẳng muốn giải thích gì. Nếu hắn tin nàng, tất sẽ không nghi ngờ. Nếu đã sinh nghi, nàng có nói gì cũng vô ích.
Hai người đi dọc đường tìm kiếm, vẫn không thấy bóng dáng Thù Linh.
Lúc này phủ Thành chủ cũng đã rối loạn cả lên. Mặc dù Hàng Cửu Hề từng lục soát một lần, nhưng vẫn có nhiều người chưa chịu từ bỏ, tiếp tục tìm kiếm khắp nơi. Biết đâu nàng ngất xỉu ở góc khuất nào? Người trong phủ bắt đầu lục tung từng tấc đất.
Thẩm Tễ là huynh trưởng của Thẩm Nhan, đồng thời là người mà Hàng Cửu Hề tin tưởng nhất. Sau khi lục soát trong phủ không có kết quả, hắn lập tức rời phủ tìm Hàng Cửu Hề.
Lúc đó, Hàng Cửu Hề và Quý Chanh đang đi trên đường lớn, không biết hướng nào mà tìm, thì gặp Thẩm Tễ đến hội hợp.
Hàng Cửu Hề như đang suy nghĩ gì đó, một lát sau đột nhiên nhớ ra. Hắn nhẹ nhàng đặt tay phải lên ngực, nhắm mắt lại, như đang cảm ứng điều gì.
Tâm đầu huyết!
Trái tim Quý Chanh như bị ai đấm mạnh một cái. Hắn đang dùng tâm đầu huyết để tìm Thù Linh. Đây là cái hắn gọi là “không cảm ứng được” ư?