Chương 6

Quý Chanh ngẩn người.

Thù Linh xoay người lại, bước đến nắm lấy tay nàng, dịu dàng nói:

“Ta biết tiểu Chanh là vì ra tay gϊếŧ yêu mà lỡ phá hủy linh thụ này. Cửu Hề thương ngươi như vậy, tất nhiên sẽ không trách tội, ngươi chớ có lo sợ.”

Quý Chanh không sợ Hàng Cửu Hề trách mình, nàng chỉ sợ hắn không trách, mà lại giấu trong lòng không nói. Giờ đây nàng đã hiểu rõ linh thụ này có ý nghĩa ra sao đối với Hàng Cửu Hề, sao có thể nhẫn tâm nhìn hắn vì thế mà canh cánh trong lòng?

“Tiểu Chanh, Cửu Hề hẳn là sẽ không tới nơi này. Chuyện này tạm thời giấu đi, ý ngươi thế nào?” Thù Linh chân thành nhìn Quý Chanh, chờ đợi nàng đáp lời.

Quý Chanh suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Chuyện này ngươi không cần nhúng tay, ta đã có chủ ý.”

Nàng không muốn để Hàng Cửu Hề nhìn thấy linh thụ kia đã bị phá hoại nghiêm trọng, nên cũng quyết định trước khi tìm được cách xử lý ổn thỏa, sẽ tạm thời giấu hắn chuyện này.

Giờ Mùi, hai người trở về phủ Thành chủ, rồi mỗi người đi một ngả.

Quý Chanh vốn định ra ngoài cho khuây khoả, nào ngờ tâm tình lại càng thêm nặng nề.

Nàng cúi đầu lặng lẽ bước đi khắp phủ, bất giác đến trước chỗ ở của Liễu Thư Dự. Liễu Thư Dự là một thiếu niên tuấn tú, thân thế bi thảm, được nàng thu nhận làm đồ đệ, đưa về Hoa Ngục Thành.

Ngoài dự liệu của nàng, Hàng Cửu Hề cũng đang có mặt tại đó, lại đang dạy dỗ vị đồ đệ vốn thuộc về nàng.

Nàng định quay người rời đi, nào ngờ Liễu Thư Dự lại cung kính gọi một tiếng: “Sư phụ.”

Quý Chanh đành nén lòng, cố nở một nụ cười, bước vào, nhưng lại hoàn toàn không nhìn sang phía Hàng Cửu Hề.

“Có chăm chỉ luyện công không?” Nàng hỏi.

“Thành chủ tận tâm chỉ dạy, đệ tử đã lĩnh ngộ được không ít, tiến bộ rất nhiều.” Liễu Thư Dự mỉm cười rạng rỡ, kế đó triệu hồi ra cung Xuyên Tinh, không giấu nổi vẻ tự hào nói với Quý Chanh: “Sư phụ xem, nay con sử dụng cung Xuyên Tinh cũng thuận tay hơn nhiều.”

Vừa dứt lời, hắn liền kéo dây cung, một mũi tên thanh quang hiện lên. Dù là sắc ánh hay khí tức quanh người, đều mạnh mẽ vượt xa trước kia. Rõ ràng trong thời gian qua hắn đã thật sự tiến bộ vượt bậc.

“Rất tốt.” Quý Chanh khẽ gật đầu khen ngợi.

“Đó là do ta dạy giỏi.” Hàng Cửu Hề cười cợt, ánh mắt nhìn Quý Chanh như có ý thưởng thức, dường như đã hoàn toàn quên chuyện bất hoà mấy hôm trước giữa hai người.

Hắn có thể quên, nhưng nàng thì sao quên được? Thử hỏi, có nữ tử nào có thể chịu nổi việc người mình yêu một mực che chở một nữ nhân khác từng đem lòng yêu say đắm hắn?

Liễu Thư Dự dường như cũng cảm nhận được không khí giữa hai người có phần vi diệu, bèn cười nói:“Thành chủ quả thực rất tận tâm dạy dỗ. Nếu không nhờ phúc khí của sư phụ, con đâu có được cơ duyên này.”

Quý Chanh nhíu mày, đáp: “Vậy ngươi cứ bái hắn làm thầy là được.”

Liễu Thư Dự nghẹn lời, chưa kịp mở miệng thì đã nghe Hàng Cửu Hề nói tiếp: “Vậy thì tốt, thế là hai người thành sư tỷ đệ.”

Quý Chanh trừng mắt lườm hắn một cái, Liễu Thư Dự chỉ biết nhếch môi cười trộm.

Đúng lúc ấy, một nha hoàn thân cận của Thù Linh hớt hải chạy tới. Nàng chưa kịp lấy hơi, cũng không kịp hành lễ với Hàng Cửu Hề, đã vội nói: “Thành chủ! Tiểu thư… tiểu thư không thấy đâu nữa rồi!”

“Không thấy? Ngươi nói rõ xem nào.”Hàng Cửu Hề lập tức thu lại vẻ ôn hoà khi trêu chọc Quý Chanh, thay vào đó là nét mặt nghiêm khắc đến lạnh người.

Nha hoàn run rẩy, lén nhìn Quý Chanh một cái, môi mấp máy nhưng không nói nên lời.

“Nói!” Hàng Cửu Hề quát.

Nha hoàn hoảng sợ, lập tức quỳ sụp xuống đất, bật khóc: “Nô tỳ không biết tiểu thư rốt cuộc đã đắc tội gì với Quý tiểu thư. Xin Quý tiểu thư giơ cao đánh khẽ, đừng trách tiểu thư nhà chúng nô tỳ…”

Lúc này ngoài dùng từ "ngơ ngác" để miêu tả vẻ mặt của Quý Chanh thì thật chẳng có từ nào hợp hơn.