Chương 5

Quý Chanh không thể phủ nhận, những lời này hoàn toàn đánh trúng tâm tư nàng. Nơi ở cũ của Thành chủ ? Trước nay Hàng Cửu Hề chưa từng dẫn nàng đến đó, nàng thậm chí còn không biết có nơi như vậy. Nếu đến đó, chẳng phải có thể hiểu thêm về hắn sao? Bao nhiêu khúc mắc trong lòng bỗng chốc tan biến, nàng chỉ muốn tìm hiểu thêm về quá khứ của Hàng Cửu Hề.

Thấy Quý Chanh dao động, Thù Linh liền thân mật kéo tay nàng, dẫn đường đến nơi ấy.

Đập vào mắt Quý Chanh lúc này, không phải là cảnh tượng đổ nát như nàng tưởng, mà là một biệt viện tao nhã nằm ở phía tây thành. Diện tích không lớn, nhưng lại cho người ta cảm giác yên tĩnh, dễ chịu.

Đẩy cửa bước vào, không có bụi bặm hay vẻ tiêu điều, ngược lại, cỏ cây trong viện được chăm sóc cẩn thận. Bên bức tường là một cây hồng lớn, từng quả hồng xanh biếc treo lủng lẳng giữa những tán lá rậm rạp, như đang chơi trò trốn tìm, vô cùng đáng yêu.

Đúng vậy, tất cả đều rất đáng yêu. Hàng Cửu Hề hẳn là kiểu người hoài cổ, dù không còn sống ở đây, cũng sẽ sai người đến dọn dẹp gọn gàng. Nghĩ vậy, Quý Chanh khẽ cười, tâm tình bỗng nhẹ nhõm hơn hẳn.

“Ta dẫn ngươi đi dạo một vòng.” Thấy Quý Chanh đứng yên nơi cửa, Thù Linh liền kéo tay nàng đi tiếp vào trong.

Biệt viện không lớn, đi dạo một lát đã xem hết mọi cảnh vật. Hai người quay lại tiền viện, ngồi xuống ghế đá, lặng lẽ cảm nhận sự yên bình.

Có lẽ do cảnh sinh tình, Thù Linh bắt đầu kể lại những chuyện cũ.

“Lúc mới đến Hoa Ngục Thành, ta ở chính nơi này. Khi ấy cây hồng kia còn nhỏ xíu.” Nàng ta nói, như đang hồi tưởng lại một ký ức rất đẹp, khẽ mỉm cười.

“Hồi đó, Hoa Ngục Thành không lớn, người cũng ít. Mới đó mà hơn mười năm đã trôi qua. Dù là Cửu Hề hay Hoa Ngục Thành, giờ đều khiến người khác nghe danh đã sợ. Nhưng trong lòng ta, hắn vẫn là vị thần đã cứu ta giữa nước lửa, chưa từng thay đổi.”

Quý Chanh chỉ cười nhẹ, không nói lời nào. Bỗng nhiên, một luồng yêu khí bất ngờ tràn đến.

Quý Chanh lập tức cảnh giác, nhưng Thù Linh vẫn mải miết kể chuyện cũ, hoàn toàn không hay biết điều gì lạ đang xảy ra.

Quý Chanh đứng bật dậy, Thù Linh bỗng im bặt. Nàng ta khó hiểu nhìn Quý Chanh, thấy nàng đang tiến gần đến cây hồng, nhíu chặt mày, rồi triệu ra Tiên Khuyết kiếm.

Thanh Tiên Khuyết trong tay Quý Chanh vốn là kiếm đôi với Yêu Khuyết của Hàng Cửu Hề - một trắng một đen, hàn quang lạnh buốt.

“Có chuyện gì vậy? Tiểu Chanh, ngươi làm ta sợ đấy.” Thù Linh co người lại như chim sợ cành cong, run rẩy đi theo sau.

“Tránh xa ra!” Quý Chanh quát mà không thèm quay đầu.

Thù Linh do dự một lát, cuối cùng cũng lùi lại vài bước.

Sắc mặt Quý Chanh ngưng trọng, nàng vung kiếm chém thẳng vào cây hồng, kiếm khí lạnh lẽo rạch ngang thân cây. Một luồng khí đen từ thân cây bị chém bay vọt ra, lượn quanh như muốn tấn công Quý Chanh, nhưng giữa chừng liền tan biến.

Chỉ chốc lát sau, trong viện lại khôi phục vẻ yên bình, chỉ còn lại cây hồng bị chặt ngang thân.

“Nó… nó là thứ gì vậy? Chết rồi sao?”Thù Linh run rẩy hỏi.

“Yêu vật, chết rồi.” Còn là loại yêu quái gì, Quý Chanh nhìn không ra.

Lúc này Thù Linh mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực nói: “Chết là tốt rồi, chết là tốt rồi. Tiểu Chanh, ngươi không bị thương chứ?”

Quý Chanh lắc đầu.

Thế nhưng Thù Linh bỗng dưng lại trở nên lo lắng. Chỉ thấy nàng ta chạy đến bên cây hồng, vuốt ve chỗ bị chém, vẻ mặt đau thương, lẩm bẩm: “Phải làm sao bây giờ đây?”

Chỉ là một cây hồng mà thôi, dù có tuổi đời lâu năm thì cũng đâu cần đau lòng đến vậy? Quý Chanh không hiểu, nhưng cũng không hỏi, vì nàng chắc rằng Thù Linh sẽ tự nói ra.

Quả nhiên, nàng ta vừa vuốt thân cây nứt, vừa nói: “Cây này là do Cửu Hề tự tay gieo trồng nơi đây, có thể nói nó đã chứng kiến toàn bộ quãng thời gian lúc ban đầu của Cửu Hề ở Hoa Ngục Thành. Đối với Cửu Hề mà nói, cây này có ý nghĩa rất lớn, hiện giờ bị phá hủy như vậy, hắn chắc chắn sẽ thấy rất khổ sở."