Chương 4

Quý Chanh và Hàng Cửu Hề từng có một quãng thời gian ngọt ngào đến lạ kỳ, ngọt ngào vô cùng. Quý Chanh không thích tu luyện, thân là sư phụ, Hàng Cửu Hề cũng chưa từng ép buộc nàng. Hắn nói, chỉ cần có hắn ở đây, sẽ không ai có thể làm tổn thương nàng. Hắn yêu chiều nàng, muốn dâng lên nàng mọi điều tốt đẹp nhất trên thế gian này.

Trước kia, Quý Chanh từng cho rằng đó là tình yêu sắt son không gì lay chuyển được. Khi nhớ lại chuyện mình từng bỏ đi, nàng vừa thấy đau lòng vừa có chút may mắn.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, giữa nàng và hắn lại sinh ra một khoảng cách, như có một tấm màn mỏng chắn ngang, mãi không thể bước qua. Khoảng cách ấy từ đâu mà đến? Chẳng lẽ chỉ vì Thù Linh xen vào khıêυ khí©h ly gián?

Thù Linh là thanh mai trúc mã của Hàng Cửu Hề, thân thể yếu ớt từ nhỏ, nhiều năm ở trong phủ Thành chủ tĩnh dưỡng. Nhưng chính là người như vậy, Quý Chanh lại từng phải chịu thiệt thòi vì nàng ta, mà Hàng Cửu Hề lại không chút do dự đứng về phía Linh.

Lý do Hàng Cửu Hề lựa chọn như vậy, chẳng qua chỉ vì một thanh kiếm - một thanh kiếm hắn từng đích thân đưa cho Quý Chanh để nàng phòng thân.

Chuyện này phải bắt đầu từ mấy ngày trước.

Lúc ấy, không khí trong phủ Thành chủ có phần ngột ngạt, Quý Chanh quyết định ra ngoài đi dạo, thư giãn tâm trí.

Vừa đến cổng phủ, sau lưng nàng vang lên một giọng nữ nhỏ nhẹ, không cần quay đầu lại, nàng cũng biết đó là tiếng của Linh.

“Tiểu Chanh định ra ngoài sao?” Thù Linh mỉm cười dịu dàng hỏi.

Quý Chanh không có ý để tâm, vừa nhấc chân định đi, phía sau đã lại vang lên giọng nói kia: “Tiểu Chanh từng hứa với ta, lần sau ra ngoài sẽ dẫn ta theo, không biết hôm nay còn nhớ không?”

Nói xong, bất kể Quý Chanh có đồng ý hay không,Thù Linh đã bảo thị nữ lui xuống, bước nhanh đến cạnh nàng.

Quý Chanh lạnh giọng hừ một tiếng, hỏi: “Ngươi theo ta ra ngoài, không sợ ta tìm chỗ hoang vắng gϊếŧ chết ngươi à?”

Thù Linh mỉm cười nói: “Tiểu Chanh sẽ không làm vậy đâu.”

“Thù Linh, bây giờ chỉ có hai người chúng ta, ngươi không cần giả vờ nữa. Bộ mặt thật của ngươi ta còn lạ gì.”

Thù Linh vẫn cười, nói: “Tiểu Chanh lại đùa rồi.”

Đối với hành vi bám dính lấy nàng như hình với bóng của nàng ta, Quý Chanh coi như không thấy. Nàng ta muốn theo thì cứ việc theo. Quý Chanh cố ý đi nhanh hơn, thấy Thù Linh phía sau đi rất vất vả, nàng chỉ khẽ cười lạnh.

Đi ngang một quán bán đồ chơi làm bằng đường, ông lão bán hàng vẫn đắt khách như xưa. Quý Chanh dừng chân ngắm nhìn, đúng lúc Thù Linh đuổi kịp, nắm lấy tay nàng, tò mò hỏi: “Họ đang làm gì vậy?”

“Không có mắt sao?” Nàng lạnh lùng đáp rồi hất tay nàng ta ra.

Thù Linh không giận, chen vào đám người, nhìn thấy dáng vẻ đồ chơi làm bằng đường, liền động lòng không thôi. Nàng ta rất hưng phấn nhưng vẫn giữ vẻ tao nhã mà nói với ông lão: “Làm ơn giúp ta nặn hai con.”

Nhận lấy hai món đồ chơi, Thù Linh đưa một cái cho Quý Chanh, lúm đồng tiền tươi tắn như hoa.

“Tiểu Chanh, mong rằng ta và ngươi có thể trở thành bạn tốt. Trước kia nếu ta có điều gì thất lễ, mong ngươi đừng để bụng.”

Khoảnh khắc đó, Quý Chanh dường như cảm nhận được sự chân thành của nàng ta, liền nhận lấy món đồ chơi, xoay trong tay.

Nàng không hứa hẹn gì với Thù Linh, chỉ tiếp tục bước đi. Không bao lâu sau, Quý Chanh cảm thấy chán, liền định quay về phủ.

“Tiểu Chanh đã muốn quay về rồi sao?” Thù Linh hỏi.

“Nếu ngươi còn muốn đi dạo, cứ đi một mình. Ta không tiếp.” Quý Chanh nói mà không thèm nhìn lấy nàng ta một cái.

Thù Linh lắc đầu, nói: “Ngươi đã về rồi, ta còn ở lại làm gì. Chỉ là, ta có một nơi rất muốn đến, Tiểu Chanh chắc chắn cũng sẽ thích.”

Thấy Quý Chanh không động lòng, Thù Linh cười nhẹ, lại nói: “Đó là nơi ở cũ của Thành chủ phủ, nơi Cửu Hề sống khi mới đến Hoa Ngục Thành. Ngươi không muốn đến xem sao?”