Hai người lại rơi vào im lặng. Tựa như những điều nên nói đã nói hết, không còn lời nào thốt ra được nữa. Họ đứng trong Đạp Vân Các dưới ánh chiều tà đang ngả về tây, trăng dần lên cao, song không ai nói thêm lời nào.
Mấy ngày kế tiếp, Quý Chanh dốc sức dưỡng thân, tự nhủ bản thân nhất định phải chống đỡ được đến ngày mồng mười tiếp theo.
Tần Tử Khiên không hề nuốt lời. Hắn không nói cho bất kỳ ai về tình trạng của nàng, chỉ âm thầm tìm mọi cách giảm đau và kéo dài sinh mệnh cho nàng.
Việc Quý Chanh sắp bước đến tận cùng sinh mệnh, chỉ có hai người biết.
Một người biết tâm mạch nàng đã bị tổn thương, không sống quá được một tháng; một người biết nàng sẽ dâng trọn máu tươi vào ngày mồng mười sắp tới. Mà giữa hai người đó, hoàn toàn vắng bóng Hàng Cửu Hề.
Ngày đầu tháng Mười, Quý Chanh tính toán thời gian, chỉ còn chín ngày nữa là tới ngày hiến tế. Nàng càng trân trọng từng phút từng giây mình còn sống. Dù tim đau đến mức khó thở, nàng cũng không muốn cứ thế mê man ngủ qua.
Sáng sớm nàng đã dậy, đi dạo trong viện. Con đường lát đá còn hơi ẩm, khiến tâm trí nàng dần xa xăm. Trong đầu nàng từ lâu đã hình thành một ý nghĩ: Nếu đã chết là điều không tránh khỏi, vậy thì điên cuồng một lần có gì không tốt? Để Hàng Cửu Hề hận nàng thấu xương thì đã sao?
---------
Trong Xu Ngọc Các, kể từ lần trước Quý Chanh hủy đi nguyệt quý của Thù Linh, đối phương lại trồng nguyệt quý mới. Hoa chưa nở hẳn, nhưng nhìn thế nào cũng khiến người ta thấy ghê rợn.
“Ngươi tới làm gì?” Thù Linh ngạc nhiên khi thấy Quý Chanh một mình tới đây. Giờ nàng ta đã chẳng buồn giả vờ nữa, đến mặt mũi cũng không thèm giữ vẻ thân thiện.
Quý Chanh không nói lời nào, nét mặt lạnh lùng tiến đến trước mặt Thù Linh. Nàng giơ tay, tát mạnh một cái khiến mặt đối phương hằn lên dấu tay đỏ ửng.
“Trước kia ngươi ức hϊếp Hương Lan, cái tát này là thay nàng ấy trả lại.”
“Ngươi điên rồi à?” Thù Linh ôm mặt hét lên, lập tức muốn đánh trả, nhưng Quý Chanh nhẹ nhàng nghiêng người, dễ dàng tránh được cú đánh rối loạn ấy.
Ngay sau đó, Quý Chanh vung tay, một chưởng mạnh mẽ đánh vào ngực Thù Linh khiến nàng ta phun máu, suýt nữa ngã nhào.
“Chưởng này là thay cho nha hoàn của phủ Thành chủ cũ - người bị ngươi hãm hại đến chết. Nàng ấy mất mạng, còn ngươi chỉ bị một chưởng, vẫn còn lời chán.”
“Ngươi là đồ điên! Kẻ điên!” Thù Linh hét lên, giọng the thé chói tai.
Nhưng Quý Chanh tiếp tục tụ linh lực trong tay, thêm một chưởng nữa giáng thẳng vào người nàng ta. Lần này, Thù Linh quỳ sụp xuống đất, máu không ngừng trào ra từ miệng, đau đến không thể đứng lên nổi.
Thù Linh bị nàng bóp đến khó thở, cố gắng hít thở dồn dập, nói đứt quãng: “Là chính ngươi… tự … tình nhân ngươi bỏ chạy… ngươi tới tìm ta làm gì? Ngươi nên đi chết đi! Loại kỹ nữ tự cho mình là thanh cao như ngươi…”
Quý Chanh không để nàng tiếp tục buông lời độc địa, chỉ siết chặt ngón tay thêm một chút, khiến Thù Linh không thể thốt thêm nửa chữ.
Thế giới bên tai Quý Chanh yên tĩnh trở lại.
Ngay khoảnh khắc gương mặt Thù Linh đã tái nhợt như tro tàn, gần như ngạt thở đến lịm đi, Quý Chanh mới buông tay ra.
Thù Linh thở dốc từng hơi nặng nề, nhưng ngay sau đó, một cơn đau nhức dữ dội từ bụng truyền tới. Quý Chanh đã hung hăng đá một cú vào bụng nàng ta. Lực chân rất mạnh, trực tiếp khiến Thù Linh bay ra xa vài bước.