“Tiểu thư, phía trước là Đạp Vân Các, chúng ta vào đó nghỉ ngơi một chút nhé?” Hương Lan dịu dàng đề nghị.
Ba người cùng đi về phía Đạp Vân Các. Đến gần mới phát hiện bên trong đã có người đứng sẵn, váy đen buông dài, cả thân hình toát lên vẻ thanh lãnh lạnh lùng.
Quý Chanh liếc nhìn bóng lưng Thẩm Nhan, quay sang dặn Hương Lan và Vân Đại: “Các ngươi ở đây chờ ta.”
Nói xong, nàng một mình bước lên hành lang, chậm rãi tiến về phía Thẩm Nhan.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, Thẩm Nhan quay đầu lại, trông thấy Quý Chanh liền ngẩn người. Chỉ vài ngày không gặp, cả người nàng đã gầy đi một vòng. Mấy ngày ngắn ngủi mà thôi, nàng ấy đã xảy ra chuyện gì?
“Vết thương của ngươi thế nào rồi?” Thẩm Nhan hỏi.
Quý Chanh cúi đầu nhìn cánh tay phải, đáp: “Tay đã hồi phục gần như hoàn toàn, những chỗ khác cũng không đáng ngại.”
“Vậy thì tốt rồi.” Thẩm Nhan nói, giọng điệu nhàn nhạt.
Hai người sóng bước, giữa họ là một khoảng trầm mặc. Không ai lên tiếng, mỗi người đều có tâm sự riêng.
Một lúc lâu sau, chính Quý Chanh phá tan bầu không khí yên lặng ấy: “Ta không thể lấy được Hàn ngọc ra, nên đành làm theo lời ngươi lần trước.”
“Ngươi… đã nghĩ thông suốt rồi sao?” Thẩm Nhan rõ ràng có phần bất ngờ. Nàng đã nghĩ đến đủ loại phản ứng từ phía Quý Chanh, đủ cách nàng ta sẽ từ chối hoặc phản kháng, nhưng không ngờ lại nhận được sự đồng ý dứt khoát đến vậy. Cuối cùng, nàng vẫn đánh giá thấp tình cảm mà Quý Chanh dành cho hắn.
“Chẳng lẽ ta có thể trơ mắt nhìn hắn chết ư? Mỗi tháng nhìn hắn bị dằn vặt như thế là ta đã đau lòng đến không chịu nổi, làm sao có thể chứng kiến hắn thực sự chết đi?”
Thẩm Nhan lặng người nhìn nàng, một lúc sau mới nói: “Nếu ngươi không phải là thể chất cực hàn, ta thực lòng hy vọng ngươi và chủ thượng có thể ở bên nhau.”
Lời này khiến Quý Chanh không khỏi kinh ngạc, nhưng Thẩm Nhan lại nở nụ cười, nói tiếp: “Ta có yêu mến chủ thượng, nhưng cũng biết thân phận của mình không xứng với ngài ấy. Hơn nữa, chỉ khi ở bên ngươi, ta mới thấy ngài ấy thật sự vui vẻ, thứ niềm vui mà ta chưa từng thấy trước kia.”
“Hắn thật sự vui sao? Ta không biết có phải thật hay không… Ta chỉ biết, lúc được ở bên hắn, ta đã thực sự hạnh phúc.”
Thẩm Nhan không nói gì, chỉ ngơ ngẩn nhìn Quý Chanh. Nàng không hề ghét nữ tử này, ngược lại nàng chỉ vì chủ thượng mà không thể không giữ khoảng cách với Quý Chanh. Nếu có cơ hội, nàng thật lòng mong được kết giao.
“Tiếp theo đây…” Quý Chanh dừng một chút, không rõ là mang tâm trạng gì mới có thể nói ra những lời này: “Lần tới khi hắn lại phát tác, hãy khởi động huyết trận đi. Mọi chuyện tiếp theo… làm phiền ngươi.”
Trong khoảnh khắc, khóe mắt Thẩm Nhan cay xè. Nàng đột nhiên thấy hối hận vì đã kể hết mọi chuyện cho Quý Chanh, cuống quýt nói: “Có lẽ… ngươi sẽ không chết đâu.”
“Mất đi toàn bộ máu mà còn sống được sao? Ta không dám hy vọng xa vời. Huống hồ, sống chết với ta giờ đã không còn quan trọng. Nếu có thể dùng chút sức tàn cuối cùng để cứu người từng cứu ta, vì sao ta lại không làm?”
Quý Chanh nói, chăm chú nhìn Thẩm Nhan: “Ta có thể nhờ ngươi một chuyện không?”
“Ngươi nói đi.” Thẩm Nhan không chút do dự.
“Dù thế nào đi nữa, hãy giúp ta tìm được Liễu Thư Dự. Nếu hắn thật sự gặp chuyện chẳng lành, thì trong lúc Hàng Cửu Hề không nỡ xuống tay, xin ngươi hãy thay ta gϊếŧ kẻ thù đó!”
“Được. Nếu hắn còn sống, ta nhất định sẽ tìm được. Nếu hắn bất hạnh… ta sẽ tự tay đâm kẻ đó báo thù cho hắn.”
Quý Chanh hơi mỉm cười, nói: “Cảm ơn. Nếu tìm được hắn, hãy nói với hắn là ta đi du ngoạn rồi.”