Chương 26

Quý Chanh khẽ mỉm cười: “Sơn yêu đã dùng sát khí xoáy quanh tim ta, phần yếu ớt nhất sao có thể không chịu ảnh hưởng? Ta cảm nhận rõ từng cơn đau, lẽ nào lại không biết chính mình đang đối diện với đại nạn?”

“Chuyện này không phải không có cách cứu.”

“Ta biết, chỉ cần cướp lấy trái tim của người khác để thay thế. Nhưng Tần Tử Khiên, ta không làm được. Ngươi là thầy thuốc, ngươi cũng không thể làm chuyện ấy. Vậy nên hãy nói cho ta biết, ta còn sống được bao lâu?”

Tần Tử Khiên trầm mặc một lúc rồi đáp: “Tâm mạch tổn thương nghiêm trọng, nếu dưỡng bằng linh khí, tối đa một tháng.”

Quý Chanh mỉm cười thoải mái, thì thầm: “Vậy là đủ rồi.”

“Cái gì mà đủ? Sao lại đủ?” Tần Tử Khiên đột nhiên lớn tiếng, “Quý Chanh! Chúng ta hãy nói chuyện này với thành chủ, hắn nhất định sẽ tìm ra cách khác!”

“Tần Tử Khiên, ngươi đã thề, không thể thất tín. Hàng Cửu Hề có thể có biện pháp nào? Chẳng qua cũng là gϊếŧ một người để cứu ta. Nếu ta phải sống như vậy, chi bằng ta chết đi còn hơn.”

“Quý Chanh…”

“Chết thì có gì đáng sợ? Ta vẫn còn cơ hội đầu thai mà, đúng không? Ngươi hãy giúp ta kê thuốc giảm đau, đừng để ai phát hiện ra manh mối gì cả. Xem như ta cầu xin ngươi một việc cuối cùng.”

Tần Tử Khiên nhìn nàng thật lâu, cuối cùng chậm rãi gật đầu, khó nhọc chấp nhận lời thỉnh cầu này.

“Ta sẽ cố gắng hết sức để giúp ngươi giảm đau, để ngươi ít chịu giày vò. Trong khoảng thời gian này, cố gắng đừng để tâm trạng kích động, hạn chế cử động.”

“Cảm ơn.”

------

Khi Hàng Cửu Hề quay trở lại, Tần Tử Khiên đã lau sạch vết máu Quý Chanh vừa nôn ra và xuống bếp sắc thuốc. Hắn mang về một bó hoa tươi, trong đó có cả loài hoa mà Quý Chanh yêu thích nhất - hoa anh đào.

Hắn đưa hoa cho Quý Chanh, hỏi: “Có thơm không?”

Quý Chanh mỉm cười gật đầu, nói: “Ngươi giúp ta cắm vào bình hoa đi.”

Hàng Cửu Hề đích thân đi tìm bình hoa. Trong lúc đó, Quý Chanh ôm ngực, đau đến không chịu nổi, nhưng chờ đến khi hắn quay người lại, nàng lại cố nén đau đớn, nở một nụ cười ung dung tự tại.

Hàng Cửu Hề cắm hoa xong, đặt chiếc bình ở vị trí gần nàng nhất trên giá, sau đó mới bước đến ôm nàng vào lòng.

“Hiện giờ thấy thế nào rồi? Có chỗ nào không dễ chịu không?”

Quý Chanh lắc đầu, nói: “Chỉ hơi mệt chút thôi, không có gì khó chịu cả.”

“Chanh Nhi, ta xin lỗi, ta không nên thu lại Tiên Khuyết kiếm… Thực sự xin lỗi.” Nói rồi, hắn đặt lại Tiên Khuyết kiếm vào lòng bàn tay nàng.

“Chuyện đời khó đoán, đâu thể trách ngươi được.”

“Ta nhất định sẽ tìm ra Liễu Thư Dự, ngươi cứ yên tâm tĩnh dưỡng. Chờ đến khi ngươi khỏe rồi, ngươi muốn đi đâu, ta cũng sẽ đi cùng.”

Quý Chanh mỉm cười không thành tiếng, nói: “Hàng Cửu Hề, ngươi hãy hứa với ta nhất định phải tìm được Liễu Thư Dự, dù sống hay chết. Nếu hắn còn sống, thì cho hắn một cuộc đời yên ổn. Nếu hắn đã chết, thì hãy báo thù cho hắn. Kẻ đã hại hắn, dù là ai, ngươi cũng không được do dự, nhất định phải gϊếŧ!”

“Ta hứa với ngươi. Chanh Nhi ngoan, đừng nghĩ ngợi gì nữa. Tất cả cứ để ta lo.” Hắn dịu dàng nói.

Giờ khắc này, Hàng Cửu Hề vẫn chưa biết được ẩn ý trong lời Quý Chanh, đến mãi về sau hắn mới hiểu - thì ra đó là di nguyện duy nhất mà nàng để lại cho hắn. Nhưng đến khi hiểu ra, thì đã quá muộn.

Quý Chanh không muốn nhắc lại chuyện cũ, không muốn hỏi vì sao hắn không tin nàng, càng không muốn hỏi hắn vì sao thiết lập kết giới, càng không truy vấn mục đích thực sự của việc mang nàng đến thế giới này.

Nếu cái chết là điều không thể tránh khỏi, nàng tình nguyện ra đi trong mơ hồ, xem những chuyện đó như mây khói thoáng qua. Giây phút này, dường như mọi thứ đều đã không còn quan trọng.

“Ta muốn ngủ một lát.”

“Vậy ta ở bên cạnh ngươi. Chờ thuốc sắc xong, ta sẽ gọi ngươi dậy.”