Quý Chanh không do dự, cũng không còn ý định bỏ trốn, chỉ trầm giọng nói: “Được, về thôi.”
Lần ra ngoài này, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có thể ra được nữa. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi buồn, hít sâu một hơi, lặng lẽ ngồi sau lưng Hương Lan, quay đầu ngựa lại, đi về nơi kết thúc của chính mình.
Nhưng ba người vừa mới quay lại không xa, bỗng dưng trên đường nổi lên một làn sương trắng dày đặc, càng lúc càng dày, đến mức gần như không nhìn thấy đường.
Quý Chanh nhạy bén cảm nhận được một luồng yêu khí, lập tức ra lệnh: “Xuống ngựa!”
Cả ba nhảy xuống ngựa, đứng lưng tựa lưng tạo thành vòng tròn. Hương Lan và Vân Đại lập tức rút kiếm, nhưng Quý Chanh thì không có gì phòng thân, Tiên Khuyết đã bị Hàng Cửu Hề thu đi.
Yêu khí càng lúc càng nặng, ba người căng chặt thần kinh, sẵn sàng chiến đấu.
Hương Lan nói nhỏ: “Tiểu thư, lát nữa tìm được thời cơ ngài hãy đi trước. Ta và Vân Đại sẽ chặn yêu quái lại.”
Quý Chanh lập tức phản đối: “Không được! Phải cùng nhau rút lui! Là ta dẫn các ngươi ra đây, không thể bỏ mặc các ngươi được!”
Lời nàng còn chưa dứt, đã có một trận gió lạnh thấu xương thổi ập đến từ phía trước, đánh thẳng về phía ba người.
Cơn gió ấy bá đạo vô cùng, càng đến gần càng mạnh, ba người không chống đỡ được, buộc phải phân tán ra. Mà một khi tản ra, ba người liền không thể tập hợp lại được nữa.
“Tiểu thư!”
Quý Chanh nghe tiếng Hương Lan và Vân Đại gọi mình không xa, nhưng lại không thấy được bóng người.
Sương mù mỗi lúc một dày, đến mức giơ tay không thấy được năm ngón. Đột nhiên, nàng cảm giác có điều gì đó khác thường phía sau, quay đầu lại nhìn . Một con mãnh hổ, từng bước uy mãnh, không biết từ khi nào đã đứng sau lưng nàng.
Tim nàng run lên, theo bản năng muốn triệu hồi Tiên Khuyết, nhưng ngay sau đó nhớ ra nó đã bị Hàng Cửu Hề thu về. Không còn cách nào khác, nàng đành kết ấn niệm chú, vận lên một luồng khí lạnh.
Mãnh hổ toàn thân run rẩy, gầm lên một tiếng dữ dội, rồi lao thẳng về phía nàng.
Quý Chanh vận dụng linh lực ngăn cản, tạm thời bảo toàn được bản thân.
Hương Lan nghe thấy tiếng hổ gầm, sốt ruột đến độ như ruồi mất đầu, loạng choạng tìm kiếm tung tích của Quý Chanh trong màn sương dày đặc, nhưng chưa kịp tới gần, nàng đã cảm nhận được sát khí dồn dập kéo tới, chỉ có thể quay sang chống đỡ trước.
Vân Đại bị một con chim ưng quấn lấy, nàng vung kiếm chém gϊếŧ, nhưng con ưng kia lại vô cùng linh hoạt, tránh né vô cùng mau lẹ, chưa hề bị thương chút nào. Trái lại chính nàng, trên người đã bị móng vuốt cào trúng không ít, máu tươi bốc mùi lan xa, đối với dã thú mà nói quả là mùi hương trí mạng.
Lúc này, Quý Chanh đã nhận ra con mãnh hổ kia tuy dữ dằn nhưng chưa từng tu luyện, xem như trong cái xủi có cái may. Nàng dùng một tay vận công chống đỡ, tay còn lại âm thầm dùng linh lực ngưng tụ thành một thanh kiếm lạnh lẽo.
Bất chợt, nàng đâm kiếm vào cổ mãnh hổ, nó gào lên một tiếng thảm thiết, kiếm quang tan biến, máu tươi phun ra, bắn ướt cả người nàng.
Vừa mới hạ được mãnh hổ, nàng còn chưa kịp thở ra một hơi, đã cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm hơn nữa đang ập đến.
Nàng đảo mắt nhìn quanh, chợt phát hiện mình không biết từ khi nào đã bị một vòng quầng sáng lục âm u bao quanh. Dùng “âm u” để hình dung thật ra cũng không đủ, ánh sáng ấy lạnh lẽo, tàn nhẫn, từng cặp từng cặp xuyên qua làn sương dày, như mãnh thú rình mồi mà chăm chú nhìn chằm chằm nàng.