Nhìn thấy hắn, Hương Lan và Vân Đại vội vàng dập đầu, khẩn thiết cầu xin:
“Công tử, xin ngài đi gặp tiểu thư một lần đi.”
“Nàng thế nào rồi?” Hắn lạnh giọng hỏi.
Hương Lan vừa khóc vừa nói: “Tiểu thư như người mất hồn, không nói một lời, cũng không chịu ăn gì. Công tử, tiểu thư nhất định không làm điều gì có lỗi với ngài cả.”
Sắc mặt Hàng Cửu Hề trầm xuống, lạnh lẽo đến cực điểm. Hắn dừng lại chốc lát, cuối cùng vẫn xoay người bước về phía Thiển Sanh viện. Hương Lan và Vân Đại thấy vậy liền vội vàng đi theo.
Trên đường đi, Hàng Cửu Hề một lần nữa suy nghĩ lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra trong ngày, nhưng chưa kịp nghĩ ra kết luận thì đã tới Thiển Sanh viện. Trong không khí lờ mờ có mùi máu tanh, hắn nhíu mày, bước nhanh vào sân.
Tới trước cửa phòng, hắn phát hiện cửa đã bị khóa chặt, mùi máu tanh lại càng nồng hơn. Hàng Cửu Hề nhấc chân đá tung cánh cửa, ngay lập tức một luồng mùi máu tanh nồng nặc ập vào, khiến tim hắn chợt lỡ một nhịp.
Băng qua tấm bình phong, trước mắt là Quý Chanh đang nằm bất động trong vũng máu, không còn hơi thở. Hương Lan và Vân Đại kinh hoảng ôm chặt miệng, bật khóc nức nở, không dám tiến lên thêm một bước.
Hàng Cửu Hề lao đến, đôi tay run rẩy ôm nàng vào lòng, quay đầu hét lớn với hai người kia:
“Mau gọi Tần Tử Khiên tới đây!”
“Chanh Nhi! Chanh Nhi…” Hắn bật khóc, nhìn cánh tay nàng máu chảy không ngừng, đến chạm cũng không dám chạm, chỉ biết không ngừng gọi tên nàng.
Có lẽ nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, Quý Chanh chậm rãi mở mắt. Nhìn thấy Hàng Cửu Hề, trên mặt nàng lộ ra nụ cười nhợt nhạt.
Nàng dùng giọng nói yếu ớt vô cùng cất lời: “Hàng Cửu Hề, ta định dùng linh lực để ép Hàn Ngọc ra ngoài… nhưng thử cách nào cũng không được, cho nên ta nghĩ… nghĩ phá vỡ cánh tay, ta tưởng sẽ tìm được… muốn trả lại cho chàng… nhưng ta… ta thất bại rồi, ta…”
“Không!” Hắn bật khóc, “Chanh Nhi, nàng sẽ không sao đâu, hãy cố lên, ta sẽ không để nàng có chuyện gì cả!”
Nói dứt lời, hắn lập tức giải khai phong ấn tu vi của nàng, rồi không ngừng truyền linh khí vào cơ thể nàng.
“Chanh Nhi, nàng cố lên, sẽ không sao đâu, ta nhất định sẽ không để nàng xảy ra chuyện!”
Quý Chanh khẽ mỉm cười, rồi ngất lịm đi.
------
Cuối cùng, Quý Chanh cũng tỉnh lại, nhưng nàng lại thà rằng mình chưa từng tỉnh lại. Như vậy nàng sẽ không nghe được những lời của Thẩm Nhan, sẽ không biết được sự thật.
Quá đỗi tan nhẫn, tình yêu chứa đầy dối trá và toan tính này thật quá tàn nhẫn. Thì ra từ đầu đến cuối chỉ có mình nàng là thật lòng, còn Hàng Cửu Hề có lẽ chưa từng động tâm. Hắn chỉ đơn giản là cứu nàng trong phạm vi khả năng của mình, mà nàng thì lại vì chút dịu dàng ấy mà dốc cạn chân tình.
Dùng máu nàng tế trận, là có thể dập tắt ngọn lửa thiêu đốt nguyên thần hắn, có thể cứu hắn một mạng. Thật đáng thương, đáng buồn và cũng thật nực cười.
Vài ngày sau, vết thương nơi tay Quý Chanh đã bắt đầu đóng vảy, tất cả đều nhờ vào tài y thuật cao siêu của Tần Tử Khiên. Hắn thậm chí có thể khiến vết thương trên tay nàng không để lại sẹo.
Hương Lan cẩn thận bôi thuốc tốt nhất cho nàng, rồi lại cẩn thận băng bó lại, nhẹ nhàng đến mức sợ làm nàng đau.
“Tần đại phu nói, bôi loại thuốc này sẽ không để lại sẹo đâu, tiểu thư cứ yên tâm.”
Quý Chanh không nói gì.
Có để lại sẹo hay không thì có gì quan trọng? Dù sao cũng là người sắp chết, nàng làm sao có thể trốn khỏi lòng bàn tay của Hàng Cửu Hề? Nhưng nàng không cam lòng. Nếu không thử một lần, làm sao biết được kết cục?