Chương 2

Quý Chanh không thuộc về thế giới này, nàng đến từ hiện đại. Hai năm trước, Hàng Cửu Hề và Thẩm Nhan xuất hiện trong thế giới của nàng. Khi ấy, nàng còn tưởng họ là kẻ lừa đảo.

Cho đến khi thấy Hàng Cửu Hề vì nàng đến gần mà nhiệt độ cơ thể giảm xuống rõ rệt, nàng mới dần tin họ nói thật về cái gọi là “thân thể cực hàn”.

Nàng không hề muốn đi cùng Hàng Cửu Hề. Nếu như không phải bị gia đình ruồng bỏ, nếu như không bị đám lưu manh hại suýt chết vì viên pha lê bị nhét vào người…

Nàng chỉ muốn thay đổi cuộc sống, vì thế mới theo Hàng Cửu Hề đến thế giới này.

“Đây là nguyên nhân thật sự khiến ta và chủ thượng tìm đến ngươi năm đó. Vì thân thể cực hàn của ngươi, vì dòng máu trong người ngươi. Hàn ngọc đã không còn, ngươi sẽ lựa chọn thế nào, do ngươi quyết định. Dù sao… cũng không ai có thể ép buộc ngươi được nữa.” Thẩm Nhan nói.

Rời khỏi rồi, Thẩm Nhan để lại một mình Quý Chanh ngồi ngây ra như tượng gỗ. Trời như sụp xuống, tín ngưỡng bao năm trong lòng nàng sụp đổ ầm ầm, suy nghĩ rối bời như một mớ bòng bong.

Trước khi biết chân tướng, Quý Chanh vẫn còn ôm chút hy vọng với Hàng Cửu Hề. Dù hắn vì thanh mai mà chất vấn nàng, dù hắn xem nàng như quái vật, nàng vẫn chưa từng muốn buông bỏ. Bởi vì… trước kia, hắn đối xử với nàng thật tốt.

Nhưng giờ đây, nàng mới hiểu: mối quan hệ nàng cho là thuần khiết giữa họ, từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ là một vở kịch lừa gạt, một màn tính kế tàn nhẫn. Chỉ vì… dòng máu trong người nàng. Vì cái gọi là thân thể cực hàn ấy.

Làn da Quý Chanh vốn đã trắng, nay vì mất máu mà càng thêm nhợt nhạt như tờ giấy trắng không chút huyết sắc.

Tay phải đã được băng bó cẩn thận, nhưng cơn đau vẫn âm ỉ. Chỉ là… nàng không còn để tâm nữa.

Nàng ngồi đờ đẫn, đôi mắt vô thần nhìn tấm màn thêu hoa anh đào trước giường nhưng trái tim, đã sớm vỡ vụn từ lâu.

Hàng Cửu Hề thích hoa anh đào, nàng cũng thích hoa anh đào. Rèm màn giường này là do Hàng Cửu Hề đích thân hạ lệnh chuẩn bị cho nàng. Khi ấy có thể tinh tế chu đáo đến mức này, thật sự không giống phong thái của một thành chủ Hoa Ngục Thành.

Thành chủ Hoa Ngục Thành kia, lúc hắn oai phong lẫm liệt tung hoành thiên hạ, vẫn không quên dịu dàng quan tâm từng cử chỉ của ái đồ Quý Chanh. Tình cảm chân thành đến thế, làm sao có thể là giả? Nếu là giả, thì đã là lời nói dối quá mức hoàn mỹ rồi.

“Chanh nhi.” Hàng Cửu Hề lại bưng thuốc bước vào, thấy ánh mắt nàng đờ đẫn, bèn khẽ gọi một tiếng.

Hắn ngồi xuống mép giường, đưa tay ôm nàng tựa vào lòng mình, dịu giọng nói: “Lần này không được tuỳ tiện không uống thuốc nữa, nghe lời, đợi thân thể khỏi hẳn rồi, nàng muốn đánh ta, mắng ta thế nào cũng được, chỉ cần nàng nguôi giận.”

Hàng Cửu Hề hẳn vẫn chưa hay biết nàng đã tường tận mọi chuyện - Quý Chanh nghĩ thế.

Nàng phục hồi tinh thần, đưa tay ngăn hắn đang định đút thuốc, nhìn thẳng hắn hỏi: “Hàn ngọc đã không còn, về sau chàng định tính sao?”

Hàng Cửu Hề khẽ mỉm cười, nói: “Có nàng là đủ rồi, Hàn ngọc không còn quan trọng nữa.” Nói xong câu ấy, hắn thấy ánh mắt Quý Chanh đờ đẫn nhìn mình, dường như không thể đoán ra tâm tư nàng.

Có ta ở đây là đủ rồi sao? Phải, có ta ở đây, thì Hàn ngọc là gì chứ? Hàn ngọc chẳng qua chỉ là cách trị ngọn chứ chẳng trị gốc. Người có thể chữa tận gốc cho chàng, chẳng phải chỉ có ta thôi sao? Hoá ra ngay từ đầu, chàng đã toan tính kỹ càng vai trò của ta. Dùng tình yêu làm cờ hiệu, lừa ta vì chàng mà cam tâm tình nguyện quên mình phấn đấu.

“Chanh nhi? Chanh nhi?” Thấy nàng lại ngây người, Hàng Cửu Hề vội gọi thêm mấy tiếng. Quý Chanh lúc này mới hồi thần, nhưng thần sắc đã như thay đổi thành một người khác. Nàng giật lấy chén thuốc trong tay hắn, ngửa đầu uống cạn.