Chương 12

Quý Chanh nhìn nàng cười, để lộ hàm răng nhuộm máu:

“Hương Lan, đừng dỗ ta. Ta không ra được đâu. Sư phụ ta bố trí kết giới, mấy người có thể phá nổi? Kết giới này là đặc biệt để nhốt ta. Hắn không tin ta. Hắn cho rằng ta là kẻ độc ác gϊếŧ người vô tội, không chuyện xấu nào không dám làm.”

Hương Lan ôm chặt lấy nàng, sợ nàng nghĩ quẩn, vội nói:

“Không phải thế! Tiểu thư, không phải thế, công tử không phải không tin người!”

Nhưng Quý Chanh chẳng nghe thấy gì nữa, đắm chìm trong thế giới u tối của mình.

“Chanh Nhi!”

Hàng Cửu Hề như điên chạy đến, giành lấy Quý Chanh từ tay Hương Lan. Khoảnh khắc ôm lấy nàng, trái tim hắn như bị bóp nghẹt, đến cả thở cũng quên.

“Sao ngươi lại ngu ngốc như vậy chứ?”

“Ta vốn không ngu, chỉ là tin sai người.” Dù cười, nhưng câu nói ấy khiến lòng Hàng Cửu Hề đau như dao cắt.

“Không, không phải ngươi sai, là ta sai, là ta ngu xuẩn, ta xin lỗi… ta xin lỗi…” Hắn rối rắm nói, chẳng còn chút phong độ thường ngày.

Ngay khoảnh khắc Hàng Cửu Hề bế Quý Chanh vào phòng, kết giới biến mất.

Nhưng những tổn thương kia… liệu có thể biến mất sao?

Hàng Cửu Hề đưa tay muốn truyền linh lực cho nàng, nhưng lại bị nàng ngăn lại. Quý Chanh nói: “Ta không sao. Thù tiểu thư bệnh mới khỏi, ngươi nên ở bên nàng.”

Giọng nàng khi nói, là thứ giọng lạnh nhạt mà Hàng Cửu Hề chưa bao giờ nghe qua.

“Xin lỗi… đều là ta sai…”

Quý Chanh đưa tay chặn lời hắn, không để hắn nói tiếp. Dù hắn có nói gì, nàng cũng không còn muốn nghe nữa.

“Ngươi đi đi. Để ta yên một mình một lúc.”

Hàng Cửu Hề trầm ngâm một hồi, thở dài: “Ngươi nghỉ ngơi dưỡng thương cho tốt. Ta sẽ không để ngươi chịu oan ức đâu.” Dứt lời, hắn xoay người rời khỏi.

Ra khỏi phòng, hắn trầm giọng căn dặn Vân Đại: “Gọi Tần Tử Khiên đến đây.”

Vân Đại lập tức đi gọi đại phu Tần Tử Khiên trong phủ.

Sau khi Hàng Cửu Hề rời đi, cơ thể vốn đang gắng gượng của Quý Chanh như bị rút sạch sức lực. Trước mắt nàng tối sầm, vị máu tanh lại dâng lên cổ họng. Dù cố nuốt xuống, nhưng vẫn không kìm được mà phun ra máu, máu tươi nhuộm đỏ cả giường như từng đóa hoa hồng đỏ tươi yêu dị.

Cuối cùng, hắn vẫn không tin nàng. Hắn chỉ tin những gì mình nhìn thấy. Đúng vậy, Tiên Khuyết đã nhận chủ, ngoài hắn và nàng, không ai có thể sử dụng nó gϊếŧ người… Hắn không tin nàng là đương nhiên.

Từ sau khi Thù Linh ngã bệnh, Hàng Cửu Hề liền cho thêm nhiều nha hoàn đến chăm sóc.

Đêm ấy, mây đen che trăng, một bóng đen lướt qua, lặng lẽ tiến vào Xu Ngọc Các, tránh được các nha hoàn đang mơ màng buồn ngủ, lập tức bước vào phòng Thù Linh.

Lúc này, Thù Linh đang ngủ say, hô hấp đều đều, hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm đang đến gần.

Kẻ áo đen bịt mặt trong tay nắm chặt một con dao găm, ánh mắt âm u, lẩm bẩm: “Ngươi không nên hại sư phụ ta… Vì sư phụ, ta phải gϊếŧ ngươi.”

Hắn giơ chủy thủ lên, dồn hết sức mạnh vì thù hận mà đâm thẳng vào ngực đối phương, lại bị một luồng sức mạnh vô hình cản lại.

Bất ngờ, Thù Linh đang ngủ say liền mở bừng mắt. Ánh mắt ấy chẳng còn vẻ yếu đuối thường thấy mà thay vào đó là sự sắc sảo và đầy sát ý.

Liễu Thư Dự phản ứng kịp thời, định lui lại, nhưng Thù Linh đã bất ngờ ngồi bật dậy. Trong khoảnh khắc nàng ta vung tay, một luồng lực mạnh mẽ đánh thẳng về phía hắn. Liễu Thư Dự lập tức vận dụng linh lực chống đỡ, nhưng đòn tấn công của nàng quá đỗi mãnh liệt, khiến hắn không kịp phòng bị mà dần dần rơi vào thế yếu.

Đúng lúc ấy, từ trong bóng tối, một luồng hắc khí bất ngờ bao phủ quanh mũi Liễu Thư Dự, khiến hắn hoa mắt chóng mặt, trước mắt tối sầm rồi ngất đi.