Chương 11

“Chanh Nhi.” Hàng Cửu Hề cuối cùng cũng thu lại vẻ lạnh nhạt, vươn tay muốn chạm vào Quý Chanh, nhưng lại bị nàng né tránh.

Hắn chậm rãi rút tay về, trong mắt thoáng hiện vẻ đau đớn, nói: “Ta biết ngươi đang giận quá hóa lời, chắc chắn ngươi có nỗi khổ riêng mới làm như thế. Chỉ cần ngươi nói, ta sẽ tin.”

Trong lòng Quý Chanh cười lạnh: Ngươi nói sẽ tin? Nhưng ngay từ đầu, ngươi đã mặc định là ta làm rồi, còn tin ta cái gì? Tin ta thật sự là kẻ độc ác ấy sao?

Nàng mở miệng, bình thản nói:

“Chuyện đúng như những gì nàng nói. Thù Linh sẽ không nói dối, cũng chẳng cần dùng khổ nhục kế để hãm hại ta. Tiên Khuyết đã nhận chủ, chuyện này ngươi còn rõ hơn ta. Ngươi không thể dùng nó để gϊếŧ người, vậy thì chỉ còn ta thôi, đúng không? Ta đã nói rồi, chỉ hận mình lúc đó không gϊếŧ chết Thù Linh, không cắt đứt tay chân nàng như đã làm với nha hoàn kia. Lẽ ra ta nên làm vậy, rồi chôn xác nàng đi, để không ai biết là ta làm!”

Từng câu nàng nói ra như đang kể lại một sự thật hiển nhiên, bình tĩnh đến lạnh lẽo, khiến người nghe cảm thấy rùng mình bởi sự tàn nhẫn ẩn trong lời nói.

Hàng Cửu Hề cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, trầm giọng hỏi: “Đây là lời thật lòng của ngươi sao?”

“Có phải hay không, nhìn sẽ biết.”

Vừa dứt lời, nàng lập tức triệu hồi Tiên Khuyết, lao tới định đâm về phía Thù Linh.

Hàng Cửu Hề thấy vậy, vội vã tung chưởng đánh vào cánh tay cầm kiếm của nàng. Tiên Khuyết rơi xuống đất, vang lên tiếng va chạm chói tai. Quý Chanh không giữ vững, lui về sau mấy bước mới đứng vững lại.

“Ngươi làm ta thất vọng quá rồi.” Hàng Cửu Hề lạnh lùng nhìn nàng, rồi đưa tay thu lại Tiên Khuyết.

Quý Chanh không khóc mà cười, cười đến điên cuồng. Nàng ngửa mặt lên trời cười lớn, bước ra khỏi phòng, chậm rãi rời đi.

Thiên hạ rộng lớn, còn có nơi nào cho ta dung thân? Ta muốn thoát khỏi quá khứ bất hạnh, lại tự đẩy mình vào bất hạnh còn lớn hơn. Nếu biết trước như vậy, ta tình nguyện chưa từng đặt chân đến đây, tình nguyện sống một đời tầm thường cô độc.

Quý Chanh trở về viện nhỏ, thần sắc hoảng loạn ngồi trên giường, một ngồi là ngồi suốt nửa ngày.

Linh lực dao động bên ngoài cửa khiến nàng bừng tỉnh. Nàng mở cửa, nhìn thấy khung cảnh bên ngoài mà tim như tro tàn. Suýt nữa đứng không vững, nàng bám lấy khung cửa, một trận đau nhói dâng lên từ tim, vị tanh mặn tràn đầy cổ họng.

Toàn bộ viện nhỏ đã bị bao phủ bởi một tầng kết giới mờ mờ, rõ ràng là dùng để giam cầm nàng.

Quý Chanh mặt mày nghiêm lại, siết chặt tay, mũi chân nhún lên, lao thẳng về phía kết giới. Nàng kết ấn, tụ lực muốn phá vỡ, nhưng kết giới không hề dao động. Cố gắng nhiều lần, nàng đã kiệt sức.

Không dùng pháp thuật nữa, nàng dùng thân thể đâm vào. Va chạm đó khiến nàng cả người run lên, ngã nhào xuống đất.

Máu tươi phụt ra, nàng cố gắng gượng dậy nhưng toàn thân rã rời, đầu óc choáng váng.

“Tiểu thư!” Hương Lan từ ngoài lao vào, vừa thấy cảnh ấy liền hốt hoảng không thở nổi. Nàng vội vã chạy tới, ôm lấy Quý Chanh, lau máu và nước mắt trên mặt nàng, toàn thân run rẩy vì sợ.

“Mau đi gọi công tử!” Hương Lan hét lớn với Vân Đại, giọng run đến lạc cả đi.

Hương Lan vừa lau máu vừa bật khóc, nhưng Quý Chanh lại tiếp tục phun ra máu, mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.

“Tiểu thư, ngài đừng dọa ta mà.” Hương Lan hoảng loạn khóc lóc, luống cuống tay chân.

“Ta nhất định phá được kết giới này, chỉ cần phá được, ta sẽ rời khỏi Hoa Ngục Thành.” Quý Chanh lẩm bẩm. Hương Lan nghe mà chỉ biết khóc không thành tiếng.

“Được… Tiểu thư, ngài chỉ cần sống, Hương Lan sẽ đưa ngài rời khỏi Hoa Ngục Thành. Ngài muốn đi đâu, ta cũng đi cùng… Chỉ cần ngài sống.”