Nhan Linh bước ra cửa, thoáng thấy phòng vệ sinh ở góc khuất. Cô định bước vào, nhưng rồi lại khựng lại.
Một người đàn ông dáng cao lớn đang đứng trước cửa. Chiếc áo sơ mi ôm sát thân hình vạm vỡ, phần eo thon gọn được điểm bằng một chiếc thắt lưng da đen, khóa kim loại ánh lên vẻ lạnh lẽo.
Anh đang khẽ cúi đầu, để lộ khuôn mặt góc cạnh, một tay cầm điếu thuốc, tay còn lại nhận lấy chiếc bật lửa từ người đối diện.
Ngón tay dài khẽ nhấc lên, những đường gân mờ hiện dưới làn da. Khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay lớn rộng như nhẹ nhàng nắm lấy chiếc bật lửa bằng kim loại sáng bóng.
“Tách” một tiếng, bật lửa bật mở. Ngọn lửa màu xanh lam lóe lên.
Anh cúi đầu xuống, để lửa chậm rãi đốt cháy điếu thuốc. Khuôn mặt quen thuộc dần hiện rõ trong ánh lửa.
Là Trần Trạc Thanh.
Chỉ là giờ đây, trên người anh lại toát ra một vẻ lãnh đạm xen lẫn chút phong trần, lạnh lùng cấm người lại gần.
Đây là lần đầu tiên Nhan Linh thấy anh như vậy.
Như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh nhấc mí mắt, nhìn về phía cô.
Ánh mắt thờ ơ lướt qua rồi dừng lại nơi cô đứng, lóe lên một tia ngạc nhiên.
Trần Trạc Thanh đứng thẳng dậy, việc đầu tiên là gỡ điếu thuốc ra khỏi miệng.
Anh dập tắt nó nhanh chóng, rồi ném vào thùng rác gần đó.
Trần Trạc Thanh nhanh chóng bước tới.
“Sao em lại ở đây?”
Giọng nói không phải chất vấn mà là ngạc nhiên.
Nhan Linh khẽ ngửi thấy mùi khói thuốc thoang thoảng trên người anh, cô bất giác lùi lại một bước: “Em tới để đưa đồ cho Tổng giám đốc Thịnh.”
Cô nhận ra bên cạnh anh có người khác, khẽ chào rồi lướt qua anh, bước đến chỗ bồn rửa tay.
Trần Trạc Thanh chú ý thấy động tác né tránh của cô, nhớ ra mình vừa hút thuốc, anh cảm thấy hối hận.
Anh đứng đó không động đậy, ánh mắt lặng lẽ dõi theo gương mặt thanh tú bình thản của cô, cố gắng giải thích: “Bình thường anh không hay hút thuốc.”
Tiếng nước chảy suýt át đi tiếng nói của anh, nhưng Nhan Linh vẫn nghe rõ. Cô không mấy bận tâm: “Đàn ông hút thuốc là chuyện bình thường thôi mà.”
Vẻ thấu hiểu của cô khiến Trần Trạc Thanh thấy đau nhói.
Điều này chứng tỏ rằng, cô chẳng hề để tâm đến những thứ này.
Vòi nước được mở ra, Nhan Linh nhanh chóng rửa tay rồi định tắt. Nhưng như nhớ ra điều gì, cô lại lấy thêm một ít xà phòng, cẩn thận rửa lại một lần nữa.
Trần Trạc Thanh nhìn theo hành động rửa tay của cô, cảm thấy có chút bất thường.
Đặc biệt là khi thấy cô dùng khăn giấy lau sạch tay, rồi lại lau thêm lần nữa.
Cô dường như đang lặp lại hành động này một cách vô thức.
Như thể cảm thấy trên tay mình vẫn còn thứ gì đó dơ bẩn mà cô muốn lau đi.
Anh nhớ lại lời cô nói khi nãy. Cô đến đây để đưa đồ cho Thịnh Tây Vũ.
Vậy có lẽ cô đã vào phòng riêng đó, và bên trong những người đàn ông kia…
Anh lập tức nhận ra điều gì đó: “Lúc nãy đã có chuyện gì xảy ra đúng không?”
Nhan Linh sững người trước câu hỏi bất ngờ của anh.
Thực ra, những tình huống như hôm nay cô không phải chưa từng gặp phải.
Nhan Linh biết bản thân xinh đẹp, mà đôi khi nhan sắc trong mắt một số người đàn ông lại là lời mời gọi vô thức.
Lúc còn làm việc ở nước ngoài, cô cũng từng bị người khác lợi dụng, giống như ban nãy có người chạm vào tay cô.
Cảm giác lạ lẫm ấy khiến cô rùng mình, toàn thân lạnh toát.
Lúc đó, cô đã phản ứng rất quyết liệt, hất mạnh tay ra và mắng thẳng vào mặt gã đàn ông đó.
Nhưng gã lại trơ trẽn nói rằng cô phản ứng thái quá, có phải bị hoang tưởng hay không, hắn chỉ lỡ tay chạm vào mà thôi.
Chỉ là lỡ tay chạm vào mà thôi.
Một lý do nhẹ nhàng đến mức không có vẻ gì là nghiêm trọng.
Sau đó, đồng nghiệp của cô cũng khuyên đừng quá để tâm, có vài gã đàn ông tính tình xấu xa là thế.
Không ai quan tâm đến chuyện nhỏ nhặt này.
Nhưng cái cảm giác lạ lẫm, khó chịu ấy thì chỉ mình cô nhớ.
“Không có chuyện gì cả.”
Giọng cô bình tĩnh, bàn tay đã lau sạch khẽ nắm chặt rồi lại buông lỏng, như muốn chuyển chủ đề: “Em đi trước đây.”
Trần Trạc Thanh theo phản xạ muốn giữ cô lại, ngón tay vừa chạm vào đầu ngón tay cô thì đã bị hất ra, vài giọt nước còn sót lại trên tay cô lạnh lẽo như chính nhiệt độ bàn tay ấy.
“Đừng chạm vào tôi.” Giọng cô khẽ run.
Trần Trạc Thanh nghe thấy, nét mặt anh thay đổi, quai hàm căng cứng.
Hàng mi khẽ run rẩy, bàn tay hơi co lại cùng động tác né tránh của cô đã nói lên tất cả.
Nhan Linh nhận ra mình đã để lộ cảm xúc không ổn định: “Xin lỗi, em…”
Trần Trạc Thanh kìm nén lại bản năng muốn bước đến gần cô, vẫn kiên quyết muốn có được câu trả lời: “Nhan Linh, nói cho anh biết, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”
Anh vừa dứt lời, cửa phòng riêng bên cạnh mở ra, một vài người bước ra với dáng vẻ loạng choạng, bước đi không vững, mùi rượu phả ra đậm đặc.
“Không phải nói chứ, cô nhân viên vừa rồi vào đưa đồ cho cậu Thịnh nhìn cũng xinh phết đấy nhỉ.”
“Không chỉ là xinh, nhìn cái gương mặt đó, thân hình đó, chỉ có điều ăn mặc kín đáo quá.”
“Còn bàn tay nữa, cũng mềm mại lắm.”
Người nói là Tiền Hạo, vẻ mặt đầy tiếc nuối và không cam tâm: “Tiếc thật đấy, cô ta với Thịnh Tây Vũ rốt cuộc có quan hệ gì cơ chứ?”
Nhan Linh nghe thấy tiếng những người đàn ông ấy, vẫn còn bàn tán sau lưng cô như thế.
Cô hít một hơi thật sâu: “Khốn nạn.”
Cô không thể nhịn được nữa, chửi thẳng một câu, cơn giận dữ trào lên, như một cơn gió lốc quét qua.
Ngay lúc đó, Trần Trạc Thanh đã xác định được mục tiêu, nắm tay siết chặt lao tới, cú đấm vung mạnh vào mặt người kia.
Tiền Hạo không kịp đề phòng bị đấm trúng mặt, loạng choạng ngã ngửa ra sau, đập người xuống đất.
Cú đấm vừa rồi dồn lực mạnh mẽ, khiến miệng hắn bật máu.
Rượu lập tức tan biến, Tiền Hạo ôm miệng, mắt trợn trừng, nhận ra người đánh mình liền hét lên: “Trần Trạc Thanh, cậu điên rồi sao?!”
“Mày chạm vào cô ấy?”
Giọng nói lạnh lẽo mang theo sự tức giận từ đáy sâu trái tim, âm thanh sắc lạnh như từ địa ngục vọng lên.
Trần Trạc Thanh tiến thêm một bước, ánh mắt như nhìn xuống từ trên cao, bức người đến nghẹt thở.
Khuôn mặt anh điển trai nhưng lạnh lùng, ánh mắt sắc bén và trầm lặng, khiến người đối diện không khỏi rùng mình.
Ngay giây tiếp theo, anh nhấc chân, đạp mạnh lên bàn tay của Tiền Hạo.
“Bàn tay nào đã chạm vào cô ấy hả?”