Chương 48

Bỏ qua những ánh nhìn tò mò xung quanh, cô bước thẳng đến trước mặt Thịnh Tây Vũ, đưa tay ra, đưa món đồ mang đến cho anh ta.

Thịnh Tây Vũ có mùi rượu, khuôn mặt đẹp trai hơi ửng đỏ, khi cô tiến lại gần mới nhìn rõ là ai.

“Sao lại là cô mang tới?”

Nhan Linh giải thích: “Lục Lộ bị trật chân, tôi tình cờ gặp nên giúp cô ấy mang tới.”

Thịnh Tây Vũ nhận lấy, lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ, đưa cho người phụ nữ bên cạnh: “Cục cưng, quà của em đây.”

Ngón tay đỏ chói của người phụ nữ khoác tay lên vai anh ta, vẻ mặt không mấy vui vẻ, giọng điệu ghen tuông hỏi: “Tổng giám đốc Thịnh, đây là ai vậy?”

Sự xuất hiện của Nhan Linh khiến cô ta cảm thấy bất an.

Thịnh Tây Vũ đưa tay véo nhẹ mũi cô ta: “Sao lại ghen với cả nhân viên của anh chứ.”

Một câu nói đã rõ ràng mối quan hệ giữa hai người.

Nhan Linh sau khi giao đồ xong liền định rời đi, nhưng khi xoay người, bàn tay buông thõng bên cạnh bỗng cảm nhận được một cảm giác lạ, lòng bàn tay thô ráp đặt lên mu bàn tay của cô.

Cô không chút phòng bị, giật mình rồi nhanh chóng rút tay lại.

Khi người đàn ông đó định làm quá hơn và muốn nắm lấy tay cô, Nhan Linh liền lùi lại một bước lớn.

Chiếc giày cao gót của cô vô tình chạm phải chai rượu rỗng dưới đất, không thể tránh được âm thanh va chạm vang lên hai tiếng.

Động tĩnh này thu hút sự chú ý của mọi người.

Nhan Linh cúi đầu, ánh mắt vô tình đối diện với người đàn ông mặc áo sơ mi đỏ ngồi cạnh Thịnh Tây Vũ. Ánh mắt hắn ta đυ.c ngầu, xen lẫn chút mê muội, khiến cả người cô cảm thấy không thoải mái.

Nhan Linh khẽ nhíu mày, giọng nói lạnh lẽo, nghiêm nghị: “Xin anh lịch sự cho.”

“Cậu hai Tiền, cậu làm cô ấy sợ rồi.”

Một vài người đàn ông xung quanh bật cười trêu đùa.

Người được gọi là cậu hai Tiền liền đứng dậy, định tiến lên kéo tay Nhan Linh.

Hắn đã để ý đến cô ngay từ khi vừa bước vào.

Những người khác nhìn nhau lập tức hiểu ý, không ai có động thái ngăn cản. Tiền Hạo vốn nổi tiếng chơi bời, chuyện hắn ta bắt gặp ai vừa mắt rồi tìm cách tiếp cận là thường ngày. Nếu không được thì cưỡng ép.

Lúc nãy Thịnh Tây Vũ chỉ giới thiệu Nhan Linh là nhân viên của anh ta, điều này khiến mọi người mặc định rằng giữa hai người không có quan hệ gì đặc biệt.

Lúc này Thịnh Tây Vũ mới bừng tỉnh, nhận ra tình huống không ổn. Rượu trong người như bị giội một gáo nước lạnh, tỉnh táo lại ngay tức khắc.

Anh ta đẩy người phụ nữ bên cạnh ra, bước lên chắn trước mặt Nhan Linh, ngụ ý bảo vệ cô rất rõ ràng.

Tiền Hạo nhướng mày: “Tổng giám đốc Thịnh?”

Thịnh Tây Vũ nhẹ nhàng nhưng giọng điệu đầy cảnh cáo: “Cô ấy, anh không được phép chạm vào.”

Nếu không có người sẽ phát điên lên đấy.

Tiền Hạo ngạc nhiên, nhưng ánh mắt lại càng thêm khao khát. Hắn không do dự đồng ý ngay điều kiện trong hợp đồng mà cả hai đang đàm phán nãy giờ: “Được thôi, tôi giảm thêm 5% lợi nhuận cho bên anh.”

Hắn chỉ vào Nhan Linh đứng phía sau Thịnh tây Vũ, thương lượng: “Nhưng người phụ nữ này, tôi muốn có được. Được chứ?”

Thịnh Tây Vũ không hề chần chừ: “Không được.”

“Tôi đã nói rồi, anh không được phép đυ.ng vào.”

Thịnh Tây Vũ đảo mắt nhìn quanh những người đang xem náo nhiệt, thu lại dáng vẻ lười biếng thường ngày, nghiêm nghị: “Không ai được phép động vào cô ấy.”

“Tôi chỉ nói vậy thôi, hiểu chưa?”

Cái cách anh ta nghiêm túc bảo vệ Nhan Linh như vậy, thậm chí còn hơn cả với người bạn gái hiện tại của anh ta, đủ để thấy Nhan Linh quan trọng thế nào.

Những người khác có phần khó hiểu, nhưng chẳng ai dám đắc tội với nhà họ Thịnh, chỉ biết gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“Người đẹp đừng để bụng, anh ta chỉ uống quá chén thôi.”

“Xin lỗi nhé, cô đừng chấp nhặt.”

Mấy người bạn của Tiền Hạo biết tình hình bất lợi, vội lên tiếng xin lỗi Nhan Linh, chỉ coi những hành động đυ.ng chạm lúc nãy là tai nạn, không cố ý.

Nhan Linh nhắm mắt, cố gắng kiềm chế cảm giác khó chịu trong lòng, không phản ứng trước lời xin lỗi của họ. Cô quay sang nói với Thịnh Tây Vũ: “Tổng giám đốc Thịnh, nếu không còn việc gì nữa, tôi xin phép đi trước.”

Thịnh Tây Vũ định nói Trần Trạc Thanh cũng đang ở đây, để anh đưa cô về, nhưng Nhan Linh đã không nói thêm lời nào mà quay người rời đi.

Anh ta đành kéo một nhân viên phục vụ quen biết, nhờ đưa Nhan Linh ra ngoài, đảm bảo an toàn cho cô.