Chương 47

Hôm sau, một tấm ảnh có chữ ký của Tư Kỳ xuất hiện trên bàn làm việc của Viên Viên.

Cô ấy vừa đến văn phòng đã nhìn thấy món quà bất ngờ này, vui mừng khôn xiết, liền hỏi Nhan Linh bên cạnh: “Là sếp Trần đưa à?”

Nhan Linh thấy ánh mắt sáng rực của cô ấy, ngập ngừng một hai giây rồi khẽ gật đầu.

“Aaaa, tôi phải đi cảm ơn anh ấy mới được.”

Viên Viên vừa hay có một tài liệu dịch xong cần mang cho Trần Trạc Thanh duyệt, vội vã chạy lên lầu.

Cô ấy nhanh chóng trở lại, quay tròn tại chỗ một vòng, hạnh phúc ôm tấm ảnh vào ngực: “Sếp Trần thật nghĩa khí, tôi chúc cho anh ấy và bạn gái mãi mãi bền lâu.”

“Còn chúc họ đầu bạc răng long, trăm năm hạnh phúc.”

“Sớm sinh quý tử!”

Nhan Linh: “…”

Người được chúc phúc đang ở ngay bên cạnh, lặng lẽ cầm cốc nước của mình đi về phía phòng trà.

Khi đang pha cà phê, điện thoại của cô lại vang lên.

Là người đàn ông mà nãy giờ Viên Viên luôn miệng cảm ơn gọi đến.

Vừa bắt máy, Trần Trạc Thanh đi thẳng vào vấn đề: “Tối qua em đã tìm Tư Kỳ à?”

Lúc nãy Viên Viên rất phấn khích đến cảm ơn anh, nói bạn gái anh thật tốt bụng vì đã giúp cô ấy nhanh chóng có được chữ ký.

Anh lập tức đoán ra chuyện này.

Bởi tối qua, tin nhắn anh gửi cho cô chẳng thấy hồi âm.

Vậy nên tấm ảnh có chữ ký kia hoàn toàn không liên quan đến anh.

Nhan Linh không nói gì, nhưng sự im lặng của cô đã ngầm thừa nhận.

Anh khẽ bật cười.

Giọng cười qua điện thoại truyền đến rõ ràng vào tai Nhan Linh: “Anh cười cái gì?”

“Không có.”

“Em rõ ràng nghe thấy mà.”

“Ừm…” Anh như đang suy nghĩ, kéo dài ngữ điệu.

“Anh cảm thấy bạn gái mình rất đáng yêu.”



Chiều hôm đó, Nhan Linh đến phòng làm việc của Thịnh Tây Vũ.

Anh ta bảo cô ngày mai cùng đi công tác đến Thanh Thành với mình và Trần Trạc Thanh, chuẩn bị sẵn tài liệu.

“Nghe Trần Trạc Thanh nói cô là người Thanh Thành?”

Nhan Linh đáp: “Đúng vậy.”

Thịnh Tây Vũ: “Vậy là cô được về quê rồi.”

Nhan Linh nhớ ra tin nhắn mà mình chưa trả lời, nhưng chỉ cười không nói.

Vì phải chuẩn bị tài liệu dịch cho chuyến công tác tuần sau, Nhan Linh phải ở lại công ty làm thêm giờ.

Khi ra về, cô gặp Lục Lộ thư ký của tổng giám đốc ở sảnh tầng một.

Lục Lộ là bạn thân của Viên Viên, mấy người thường ăn trưa cùng nhau ở căn tin, qua lại nhiều lần nên khá thân thiết.

Nhan Linh thấy cô ấy đi khập khiễng liền vội bước đến hỏi có chuyện gì.

Lục Lộ nhìn thấy cô, mặt ủ rũ: “Xui quá, gót giày cao gót của tôi bị gãy đột ngột nên bị trật chân rồi.”

Nhan Linh đưa tay đỡ cô ấy, đề nghị đưa cô ấy đi bệnh viện khám.

“Không được.” Lục Lộ đưa cái túi trên tay cho Nhan Linh xem, “Tôi còn phải mang quà cho tổng giám đốc Thịnh nữa.”

Nhan Linh: “Không thể để mai hẵng gửi được sao?”

Lục Lộ lắc đầu: “Không được, tối nay phải mang đến, không thì tôi sẽ bị mắng mất.”

Cô ấy nói là đã tan làm từ sớm, nhưng bị Thịnh Tây Vũ gọi lại, bảo mang quà sinh nhật cho bạn gái anh ta mà anh ta để quên ở văn phòng.

Nhan Linh nhìn chân cô ấy, thấy sưng to nên không đành lòng, liền nói: “Hay là để tôi mang giúp cô, cô mau đi bệnh viện đi.”

Lục Lộ: “Như vậy sao được, đây là công việc của cô mà.”

Nhan Linh đón lấy chiếc túi trong tay cô ấy: “Không sao đâu, tôi rảnh mà.”

Lục Lộ xúc động cảm ơn cô rối rít.

Nhan Linh còn giúp cô ấy bắt một chiếc taxi, dặn dò cẩn thận.

Lục Lộ lên xe, nói cho cô địa chỉ, tên quán bar và số phòng.

Nhan Linh nghe xong, xác nhận lại: “Tổng giám đốc Thịnh đang ở quán bar à?”

Viên Viên: “Đúng rồi, anh ấy đang ở quán bar tổ chức sinh nhật cho bạn gái.”

Nhan Linh không tìm hiểu sâu thêm về đời tư của sếp, chỉ đáp lời.



Đây là lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm cuộc đời cẩn trọng của Nhan Linh, cô bước vào một quán bar.

Vừa vào, tiếng nhạc ầm ĩ chui thẳng vào tai, xung quanh ánh đèn đủ màu chớp nháy, quả cầu ánh sáng lắc lư khắp nơi.

Khu vực quầy bar có mấy bartender đang biểu diễn những động tác pha chế ảo diệu, thu hút ánh nhìn của mọi người.

Giữa sân khấu là một nhóm người đang nhảy múa cuồng nhiệt, sự hấp dẫn giữa nam và nữ phảng phất khắp nơi.

Nhan Linh chỉ liếc nhìn qua rồi nhanh chóng dời mắt, tiện tay hỏi một nhân viên phục vụ đi ngang, rồi đi về phía hành lang bên trái.

Phòng 820.

Thịnh Tây Vũ đang dỗ dành người phụ nữ trong lòng, nói quà sinh nhật cho cô ấy sắp đến rồi, bảo cô đừng giận.

Khi Nhan Linh bước vào, một bài hát mừng sinh nhật vừa kết thúc, tiếng hò reo cũng tắt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô.

Người phụ nữ trước mặt có khí chất khó che giấu, thanh lịch, đoan trang, khuôn mặt trắng trẻo chỉ nhỏ bằng bàn tay, đôi mắt hạnh nhân trong trẻo, hiền dịu, dịu dàng khiến người ta thương cảm.

Cô đi thẳng từ công ty đến đây, vẫn mặc bộ đồ công sở ban ngày, áo sơ mi trắng chất liệu lụa, chân váy bút chì đen tôn lên vòng eo thon thả, dáng người uyển chuyển duyên dáng, tỉ lệ eo và hông hoàn hảo.

Trang phục đơn giản và thanh lịch, nhưng lại trở nên lạc lõng giữa khung cảnh của quán bar.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của cô lại thu hút ánh nhìn của hầu hết đàn ông trong phòng.

“Người đẹp này, có phải đi nhầm chỗ rồi không?”

Một giọng trêu chọc vang lên, người đàn ông mặc áo sơ mi đỏ nhìn cô chằm chằm không chút che giấu.

Nhan Linh khẽ gật đầu: “Xin lỗi đã làm phiền, tôi tìm tổng giám đốc Thịnh.”

Cô nhìn vào trong vài lần mới thấy người cần tìm.