Chương 44

Cái gì mà chỉ là một cuộc giao dịch, mỗi người đều có nhu cầu riêng là để đối phó với bố mẹ mà thôi, tất cả đều không đáng tin chút nào.

Người đàn ông này có vẻ quan tâm đến Nhan Linh không phải chỉ là giả vờ.

Tư Kỳ đã gặp không ít loại đàn ông trong giới giải trí, tốt có, xấu có, tệ bạc cũng có.

Trong tình huống khẩn cấp như lúc nãy, có thể ngay lập tức lo lắng cho người bên cạnh, người đàn ông như thế hoặc là quá để tâm đến đối phương, hoặc là kiểu người luôn quan tâm đến các cô gái khác.

Bỏ qua việc đẩy thuyền trong đầu, Tư Kỳ nhanh chóng nhập vai cô bạn thân, bắt đầu “thẩm vấn” Trần Trạc Thanh: “Trong nhà sếp Trần có em trai, em gái nào không?”

Nghe Tư Kỳ gọi mình như vậy, Trần Trạc Thanh đáp: “Gọi tôi bằng tên được rồi.”

Tư Kỳ: “Được thôi, anh Trần.”

Tư Kỳ vẫn nhất quyết không gọi tên để tỏ ý hai người chưa thân thiết.

Trần Trạc Thanh tinh ý nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của Tư Kỳ, đáp lại câu hỏi khi nãy: “Không có.”

Tư Kỳ ồ một tiếng, lời nói có ẩn ý: “Tôi thấy anh biết cách chăm sóc người khác, còn tưởng anh đã quen chăm lo cho em trai em gái.”

Trần Trạc Thanh nhận ra ý tứ trong câu nói đó, giải thích: “Nhà chỉ có một người lớn, là bà nội tôi.”

Tư Kỳ: “Chỉ có bà thôi sao, còn mẹ anh thì…”

“Tư Kỳ.” Nhan Linh ngắt lời ngay lúc Tư Kỳ hỏi xong, ánh mắt nhắc nhở.

Trần Trạc Thanh không né tránh chủ đề này: “Mẹ tôi đã qua đời nhiều năm rồi.”

Qua đời nhiều năm rồi.

Nhan Linh nhớ lại từng đọc thông tin cá nhân của anh, viết rằng anh không còn cha mẹ.

Tư Kỳ phản ứng lại, vội vàng xin lỗi vì sự thẳng thắn của mình: “Xin lỗi anh.”

Trong lòng Tư Kỳ thầm trách mình sao lại lỡ hỏi chuyện đó.

Cô bạn muốn thay Nhan Linh kiểm tra người kia lập tức hạ khí thế, không còn vẻ hùng hổ ban đầu.

Trần Trạc Thanh: “Không sao.”

Bầu không khí căng thẳng được xoa dịu khi nhân viên phục vụ bước vào mang thức ăn lên.

Hầu hết đồ ăn trên bàn đều do Nhan Linh gọi, lúc nãy Trần Trạc Thanh nói mình dễ tính không kén chọn, Nhan Linh liền chọn món dựa theo khẩu vị của mình và Tư Kỳ.

Bữa cơm ba người kéo dài gần hai tiếng.

Phần lớn thời gian Nhan Linh trò chuyện với Tư Kỳ vì đã lâu hai người không gặp nhau, có rất nhiều chuyện để kể.

Trần Trạc Thanh ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa không ngừng giúp đỡ cô một cách ân cần.

Lúc đầu Tư Kỳ kể về việc cô đi quay phim dạo trước, Nhan Linh chỉ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng lại được Trần Trạc Thanh “phục vụ” tận nơi.

Những món hải sản phải bóc vỏ đều được anh làm sạch rồi bỏ vào chén của Nhan Linh.

Nhan Linh ban đầu định tự làm nhưng Tư Kỳ ngăn lại: “Cậu có bạn trai rồi, sao phải tự tay làm nữa chứ.”

Hiển nhiên là do Nhan Linh vẫn chưa quen với vai trò này, cảm thấy hơi ngại ngùng.

Sự lưỡng lự của cô rơi vào mắt Trần Trạc Thanh, anh hỏi: “Không hợp khẩu vị à?”

Nhan Linh: “Không phải.”

Cô đẩy chén tôm bóc vỏ trước mặt mình trả lại cho anh: “Anh ăn đi.”

Trần Trạc Thanh tháo găng tay dính dầu mỡ, chậm rãi lấy khăn giấy lau tay, đồng thời quay đầu nhìn cô: “Em sợ anh hạ độc nên không dám ăn à?”

Nhan Linh: “…”

“Không phải.” Cô bật cười.

Thấy cô vẫn chưa động đũa, Trần Trạc Thanh gắp một miếng tôm bỏ vào miệng mình, rồi lại đẩy chén về phía cô.

Anh đang chứng minh cho cô thấy rằng mình không hạ độc.

Nhan Linh: “…”

Nhan Linh bất đắc dĩ, đành cúi đầu xuống ăn. Khi cúi xuống, mái tóc dài chưa buộc hết của cô trượt qua vai, nhẹ nhàng lướt qua cánh tay người đàn ông bên cạnh.

Trần Trạc Thanh vô thức giơ tay, nhẹ nhàng nắm lấy lọn tóc, giúp cô tránh bị vướng khi ăn.

Tư Kỳ vừa đi vệ sinh trở về liền bắt gặp cảnh này, tự giác không tiến lại gần ngay.

Nhan Linh có thích Trần Trạc Thanh hay không thì chưa biết, nhưng ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy cưng chiều, rõ ràng là không đơn thuần.