Chương 43

Nhan Linh nhận lấy bó hoa, nói rằng hai người họ sẽ đến nhà hàng trước để gọi món, còn Tư Kỳ sẽ đến trễ một chút.

Trần Trạc Thanh nghiêng người, mở cửa xe ghế phụ cho cô.

Khi Nhan Linh ngồi vào trong, ngẩng đầu lên nhìn anh đang chuẩn bị đóng cửa xe, bỗng nhiên giữ tay anh lại.

Trần Trạc Thanh cúi xuống nhìn cô, ánh mắt khó hiểu.

Cô mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như chứa ánh sao.

“Quên nói với anh, hôm nay anh cũng rất đẹp trai.”



Đúng 12 giờ trưa, từ cửa lớn của nhà hàng “Phù Sinh Nhàn” có một người phụ nữ bước vào, áo ba lỗ đen phối cùng quần công sở, đội mũ lưỡi trai, kính râm, khẩu trang, che chắn kín mít.

Lễ tân hỏi xem cô có đặt trước không, người phụ nữ gật đầu, giọng nói hơi mơ hồ qua lớp khẩu trang, báo tên phòng đã đặt.

Nhanh chóng có người dẫn cô lên lầu hai.

Vừa vào phòng riêng, cửa còn chưa kịp đóng, người phụ nữ khi nãy nhanh chóng tháo khẩu trang, ôm chầm lấy Nhan Linh.

Phục vụ chỉ nhìn thoáng qua một bên mặt liền nhận ra người đến là ai.

Là nữ minh tinh Tư Kỳ!

Tối qua mình còn cày phim của cô ấy.

“Cục cưng ơi, lâu rồi không gặp, nhớ cậu chết đi được!”

Tư Kỳ vừa mở miệng, hình tượng ngôi sao lạnh lùng xa cách trong mắt mọi người ngoài kia lập tức tan biến, ôm lấy Nhan Linh định hôn cô.

Nhan Linh né sang một bên, nhắc nhở Tư Kỳ ở đây còn có người khác.

Lúc này Tư Kỳ mới nhớ đến mục đích chính của buổi ăn hôm nay là để gặp ai đó.

Cô ấy quay sang nhìn người đàn ông nãy giờ vẫn ngồi im không nói gì, ngay lập tức sáng bừng mắt.

Người đàn ông ngồi tựa lưng vào tường, lưng thẳng, eo thẳng, hai vai rộng, chiếc sơ mi trắng trên người sạch sẽ, chỉnh tề như thể được may riêng cho anh.

Nghe thấy tiếng, anh nghiêng đầu lịch sự đứng dậy: “Chào cô Tư.”

Khi nói, anh nhìn sang bên này, gương mặt tuấn tú nở một nụ cười nhẹ, đường nét ngũ quan lạnh lùng trở nên dịu đi.

Tư Kỳ hơi sững sờ.

Trong giới giải trí gặp biết bao nhiêu người đàn ông, nhưng vẫn chẳng ai vượt qua được gương mặt này.

Đặc biệt là khí chất tỏa ra từ người anh, vừa lạnh lùng vừa quyến rũ, thật hiếm thấy.

Nhan Linh kéo Tư Kỳ ngồi xuống đối diện Trần Trạc Thanh, vừa định giới thiệu họ với nhau thì chợt nhớ ra họ đều biết tên nhau rồi, có thể bỏ qua bước này.

Nhan Linh đẩy menu đến trước mặt Tư Kỳ: “Bọn mình vừa gọi một số món, cậu xem còn muốn ăn thêm gì không?”

Tư Kỳ: “Mới thế đã gọi là bọn mình rồi, mình thành người thứ ba rồi sao?”

Nhan Linh: “…”

Diễn xuất của ai kia thật là xuất thần.

Nhưng Tư Kỳ lại diễn rất nhập tâm, đẩy Nhan Linh ra khỏi chỗ ngồi bên cạnh mình, bảo cô ngồi sang đối diện với bạn trai đi, cô không muốn làm bóng đèn.

Nhan Linh đành chịu, đành làm theo.

Chỗ ngồi của Trần Trạc Thanh đối diện với luồng gió điều hòa, khi Nhan Linh vừa ngồi xuống, anh liền lấy chiếc áo khoác vest đặt bên cạnh đắp lên chân cô.

Nhan Linh nhớ lại lúc xuống xe, Trần Trạc Thanh chậm vài giây, đợi anh đi đến sau lưng mình thì trong cánh tay đã có thêm một chiếc áo khoác, hẳn là vừa lấy ra từ trong xe.

Cô tưởng anh sẽ mặc, không ngờ lại dùng cho cô.

Nhan Linh nhận ra chiếc áo khoác này không rẻ, định từ chối thì Trần Trạc Thanh đã nhanh chóng trải áo ra, phủ lên đầu gối cô.

Phần da thịt lộ ra ngoài được che chắn kỹ lưỡng, đầu gối còn như lưu lại nhiệt độ từ người anh.

Nhan Linh: “Cảm ơn anh.”

Cô hơi mất tự nhiên, cầm ly trà trên bàn nhấp một ngụm, động tác của Trần Trạc Thanh đồng bộ với cô.

Tư Kỳ nhìn cảnh này mà cảm thấy thật đẹp mắt.

Cặp trai tài gái sắc, quả thật xứng đôi, một lạnh lùng, một dịu dàng, tạo thành một sự hòa hợp vừa đủ.

Lần này Tư Kỳ lại nói một câu khiến người khác sững sờ: “Chỉ cần một tấm vải đỏ phía sau nữa thôi là có thể chụp ảnh cưới được rồi.”

Nghe câu nói của Tư Kỳ, Nhan Linh hơi lúng túng cầm ly không vững, nước trà tràn ra, vài giọt còn rơi xuống áo khoác.

Không kịp lo cho bản thân, cô định nhấc áo khoác lên kiểm tra, nhưng tay bị ai đó chặn lại.

Trần Trạc Thanh bên cạnh nghiêng người đến gần, khiến cô hơi ngưng thở.

“Không sao đâu, chỉ là áo thôi mà.” Trần Trạc Thanh rút vài tờ giấy đưa cho cô, bảo cô lau tay trước, “Em có bị bỏng không?”

Nhan Linh lắc đầu, nước không nóng, hơn nữa cũng không văng vào người cô.

Trần Trạc Thanh: “Vậy thì tốt.”

Lúc này, Tư Kỳ nhìn cảnh trước mắt với ánh mắt đầy hứng thú.

Cảm thấy tình hình hình như không giống như Nhan Linh nói.