Chương 41

Trong một lần họp phụ huynh hồi trung học, bà đã đến và mặc một chiếc váy rất đẹp, còn hỏi anh đường đến lớp 11-2.

Sau này nghe người ta nói đó là mẹ của Nhan Linh, từng là một nghệ sĩ múa.

Trần Trạc Thanh bừng tỉnh, chủ động chào hỏi: “Con chào bác, con là Trần Trạc Thanh.”

“Xin lỗi đã làm phiền bác muộn thế này.”

Mặc dù Thư Vân đã từng nhìn thấy ảnh của anh, nhưng bây giờ nhìn gần mới ngỡ ngàng nhận ra gương mặt người đàn ông này, tuấn tú đường hoàng, phong thái nhã nhặn, là kiểu trai đẹp dễ nổi bật trong đám đông.

Thư Vân: “Cảm ơn cậu đã đưa Linh Linh về.”

Trần Trạc Thanh: “Nên làm vậy ạ, không phiền đâu.”

Thư Vân: “Mời cậu lên nhà uống ly trà.”

Trần Trạc Thanh: “Vâng, cảm ơn bác.”

Thư Vân đẩy xe lăn đi trước dẫn đường, Trần Trạc Thanh theo sát sau. Nghe thấy tiếng cười khẽ bên cạnh, anh cúi đầu, chạm phải ánh mắt sáng ngời đầy ý cười của Nhan Linh.

Nhan Linh: “Trần tổng dường như hơi căng thẳng thì phải.”

Nhan Linh có thể cảm nhận được, vừa nãy khi anh nói chuyện với Thư Vân câu từ có chút lặp lại, hơi gò bó.

Trần Trạc Thanh khẽ ho một tiếng: “Có chút.”

Sự chân thành của Trần Trạc Thanh khiến trên khuôn mặt trắng nõn của Nhan Linh nở một nụ cười nhẹ.

Trần Trạc Thanh nhìn thấy cô cười với mình, không tự nhiên quay đầu đi chỗ khác, đưa tay sờ lên gáy, tai đỏ ửng lên.



Khi bước vào trong nhà, mùi hương thanh nhã nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, rõ ràng đây là một nơi chỉ có phụ nữ sinh sống mới có mùi hương như vậy.

Từ cửa sổ kính sát đất có thể nhìn thấy toàn cảnh hồ nước bên ngoài, phòng khách sáng sủa, sạch sẽ, đồ đạc được sắp xếp gọn gàng, nhìn qua cũng đủ biết nơi này thường xuyên được dọn dẹp.

Nhan Linh mang cho Trần Trạc Thanh một đôi dép dùng một lần. Khi trang trí nhà cửa, cô đã nghĩ đến việc có khách đến chơi nên chuẩn bị sẵn trong tủ giày.

Trần Trạc Thanh khẽ nói cảm ơn.

Nhan Linh đi về phía phòng khách, đặt túi xách xuống rồi chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, ra hiệu cho anh ngồi xuống.

Thư Vân gọi cô một tiếng rồi nói lúc nãy bà đã nhờ dì nấu trà gừng để làm ấm người, bảo Nhan Linh ra lấy vào.

Nhan Linh cũng rót cho Trần Trạc Thanh một ly. Anh vừa nhấp một ngụm, thấy cô định đi liền theo phản xạ kéo tay cô lại.

Bàn tay anh vẫn còn ẩm ướt vì mưa, khẽ đặt lên cổ tay mảnh khảnh của cô. Trong khoảnh khắc làn da hai người chạm nhau, nhịp tim anh không khỏi tăng nhanh.

Nhan Linh không rút tay ra, ánh mắt nghi hoặc nhìn anh.

Trần Trạc Thanh ngẩng đầu, giọng khẽ khàng hỏi: “Em đi đâu vậy?”

Nhan Linh đáp: “Nhà vệ sinh.”

Trần Trạc Thanh thoáng ngớ người, rồi “Ồ” lên một tiếng, vội vàng buông tay.

Thế nhưng, dáng vẻ mất tự nhiên của anh lại biểu hiện quá rõ ràng.

Anh đang căng thẳng.

Từ khi gặp Thư Vân, trạng thái này của anh cứ kéo dài mãi.

Nhan Linh nhìn thấy rõ điều đó, bởi lẽ lúc này cảm xúc của anh lộ ra quá nhiều.

Cô to gan nâng tay lên, nhẹ nhàng vỗ vào vai anh như đang an ủi.

“Yên tâm, mẹ em không ăn thịt người đâu.”



Nhan Linh rời đi, chỉ còn lại hai người trong phòng khách.

Trần Trạc Thanh liếc nhìn Thư Vân ngồi trên ghế sofa đối diện, vẫn chưa thể điều chỉnh lại trạng thái của mình. Lòng bàn tay không ngừng xoa lên đầu gối như một thói quen khi căng thẳng.

Thư Vân nhìn thấy dáng ngồi thẳng lưng của anh, như đã nhìn thấu điều gì đó, liền nói: “Áo khoác cậu bị ướt rồi thì cởi ra đi.”

Chiếc áo khoác đen tuyền anh mặc trên người có lẽ không ai để ý, nhưng Thư Vân đã thấy rõ ràng khi anh dùng nó để che mưa cho Nhan Linh.

Sau khi vào nhà, anh ngại làm bẩn ghế nên luôn giữ tư thế ngồi ngay ngắn đó.

“Không sao đâu ạ, chút nữa về rồi thay cũng được.”

Nhan Linh đã thay một bộ đồ khác, bước ra từ phòng ngủ. Cô mặc một chiếc áo thun ngắn tay rộng rãi cùng quần dài màu kem, mái tóc đen được buộc gọn, khuôn mặt trắng nõn không trang điểm.

Trần Trạc Thanh nhận ra sự xuất hiện của cô trước Thư Vân, ánh mắt anh di chuyển xuống dưới, khẽ nhíu mày, nhắc nhở: “Cẩn thận sàn lạnh, em mang dép vào đi.”

Nhan Linh lúc này mới nhớ ra mình đã quên mang dép, vội quay lại đi lấy.

Thư Vân nhìn cảnh tượng trước mắt, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, giọng điệu tán thưởng: “Cậu quả thật rất tinh tế.”

Lời khen đột ngột này khiến Trần Trạc Thanh bối rối, Thư Vân thuận theo câu chuyện, hỏi thêm: “Trước đây cậu và Linh Linh đã quen nhau à?”

“Vâng, tụi con là bạn học cấp ba.” Trần Trạc Thanh đáp lại.

“Cái này thì bác biết rồi.”

Trước khi gặp mặt, Thư Vân đã tìm hiểu sơ qua về thông tin của Trần Trạc Thanh, bà tiếp tục hỏi: “Lúc các cậu học cấp ba, là bao nhiêu năm về trước nhỉ?”

“Mười năm trước ạ.” Trần Trạc Thanh trả lời rất nhanh.

“Vậy cũng lâu rồi đấy.” Thư Vân nhẹ đặt chén trà xuống, nhìn anh chăm chú, hỏi thẳng: “Có phải cậu thích Linh Linh không?”

Trần Trạc Thanh ngước mắt, đối diện với ánh nhìn của bà, nghiêm túc đáp: “Vâng ạ.”