Trần Trạc Thanh không cần nghĩ đến đống lịch trình chồng chất của mình, đáp gọn một chữ: “Có.”
Nhan Linh cũng không vòng vo nữa, đi thẳng vào vấn đề: “Em có một người bạn muốn gặp anh, anh có tiện không?”
Trần Trạc Thanh: “Được.”
Anh đồng ý quá nhanh, khiến những lời chuẩn bị của Nhan Linh còn chưa kịp nói xong: “Em với cậu ấy là bạn học cấp ba, quan hệ rất tốt.”
Tư Kỳ.
Cô chỉ đơn giản miêu tả như vậy, Trần Trạc Thanh đã đoán được người đó là ai.
Nhan Linh: “Cô ấy tên Tư Kỳ, không biết anh đã từng nghe nói đến cậu ấy chưa, giờ cậu ấy là diễn viên.”
Trần Trạc Thanh phối hợp: “Nghe rồi.”
Nhan Linh ngạc nhiên: “Thật không? Cứ tưởng anh không mấy quan tâm đến giới giải trí.”
Không ngờ anh cũng biết tên Tư Kỳ.
Nhan Linh thầm nghĩ, xem ra bạn thân của mình giờ cũng nổi tiếng nhỉ.
Xe dừng trước cổng khu nhà của Nhan Linh, cô vừa định tháo dây an toàn thì mu bàn tay bất ngờ bị ai đó nhẹ nhàng giữ lại.
Lòng bàn tay rộng rãi và ấm áp của người đàn ông bao trùm lấy những ngón tay cô, nhưng có lẽ anh cũng cảm thấy hành động này không thích hợp nên nhanh chóng thu tay về.
Trần Trạc Thanh: “Để anh đưa em vào trong.”
Ngoài trời mưa vẫn chưa ngớt, từ cổng khu dân cư đến tòa nhà cô ở còn một đoạn nhỏ nữa.
Nhan Linh: “Không cần đâu, cũng không xa lắm.”
Trần Trạc Thanh: “Vậy em cầm theo ô này đi.”
Lần này Nhan Linh không từ chối, đáp nhẹ một tiếng rồi cầm chiếc ô đen xuống xe.
Đèn đường mờ mờ, cô che ô, chú ý bước chân để tránh những vũng nước nhỏ dưới đất, không muốn giày mình bị ướt.
Giữa tiếng mưa, cô dường như cảm thấy điều gì đó, khẽ ngẩng đầu lên liền thấy bóng dáng của mẹ mình hiện ra dưới lầu.
Bà ngồi trên xe lăn, ánh mắt hướng về phía cổng.
“Mẹ, sao mẹ lại xuống đây?”
Nhan Linh tăng tốc bước chân, bùn nước văng lên, gấu váy đen bị dính ướt.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, tảng đá nặng trong lòng Thư Vân mới hoàn toàn được gỡ bỏ.
“Mẹ nhắn tin mà con không trả lời, lại thấy lâu như vậy vẫn chưa về nhà, sợ có chuyện gì xảy ra.”
Nhan Linh giải thích vừa nãy đường bị tắc, điện thoại lại để trong túi, quên mất không trả lời tin nhắn.
“Có người đưa con về, con không sao.”
Khi nói câu này, ánh mắt cô vô tình hay cố ý liếc về phía cổng khu dân cư, Thư Vân nhanh chóng bắt được ánh nhìn đó.
Ánh mắt bà theo hướng nhìn của con gái, thấy chiếc xe dừng bên lề đường, thấp thoáng trong đêm mưa yên lặng.
Kính xe che khuất tầm nhìn bên trong, màn mưa trượt dọc theo thân xe, đèn cảnh báo nhấp nháy hai bên, cần gạt nước phía trước vẫn đang hoạt động, dường như không có ý định rời đi ngay.
Trực giác của phụ nữ đôi khi rất nhạy bén, nhìn chiếc xe là biết ngay đàn ông lái.
Thư Vân hiểu rõ tính cách của con gái mình, ban đêm lại là ngày mưa, cô không dễ dàng để ai đó đưa về như vậy, bà nhanh chóng đoán ra “người đưa con về” trong miệng Nhan Linh là ai.
“Là tiểu Trần?”
“Vâng.” Nhan Linh cũng không định giấu bà điều gì.
Thư Vân: “Vậy mời cậu ấy lên nhà ngồi chút đi.”
Người ta đã đặc biệt đưa cô về nhà đến tận cổng rồi, ít nhiều cũng nên có chút phép tắc tiếp đãi khách.
Chuyện gặp phụ huynh này quá đột ngột, Nhan Linh lấy điện thoại ra: “Để con hỏi anh ấy.”
Trần Trạc Thanh mỗi lần nhắn tin cho cô đều rất nhanh, trả lời một chữ “Được.”
Nhan Linh nói cô sẽ ra đón anh.
Vừa nãy cô để ý thấy trong xe anh dường như chỉ có mỗi chiếc ô cô đang cầm trên tay.
Ánh mắt Thư Vân dõi theo bóng lưng con gái mình, nhìn cô bước đến bên cửa xe. Một người đàn ông dáng người cao lớn, khí chất nổi bật bước xuống, tự nhiên đưa tay nhận lấy chiếc ô trên tay cô.
Nhan Linh ngẩng đầu nói với anh điều gì đó, người đàn ông mỉm cười, đôi mắt lạnh lùng trở nên mềm mại hơn vài phần.
Sau đó hai người đi sát nhau, chiếc ô đen nghiêng về phía Nhan Linh, mưa gió tạt ngang, người đàn ông để mặc chiếc áo khoác đắt tiền dính ướt một nửa.
Khi bước lên bậc thềm, anh luôn nhìn Nhan Linh, bàn tay trống không khẽ đưa lên phía sau lưng cô, rồi nhanh chóng hạ xuống.
Ngay cả bản thân Nhan Linh cũng không nhận ra cử chỉ nhỏ này, nhưng Thư Vân lại nhìn thấy rất rõ.
Những chi tiết nhỏ nhất luôn là thứ chạm đến lòng người và khó lòng giả dối nhất.
Trần Trạc Thanh đi đến dưới mái hiên liền thu ô lại, ánh mắt lướt qua chiếc xe lăn người phụ nữ đang ngồi, thoáng ngẩn người.