Chương 39

Người ta thường nói, không nghe lời người lớn, ắt sẽ chịu thiệt ngay trước mắt.

Những lời của Thư Vân sáng nay còn chính xác hơn cả dự báo thời tiết, quả nhiên tối nay trời mưa.

Nhan Linh vì phải xem tài liệu về cuộc gặp khách hàng ngày mai nên ở lại làm thêm một chút, khi ra ngoài thì trời đã tối đen.

Bầu trời như vẩy mực, đen không thấy đáy, những hạt mưa li ti từ bốn phía trút xuống, bắn tung tóe thành từng giọt nước trên mặt đất.

Nhan Linh giơ tay vẫy mấy chiếc taxi đều không có xe nào dừng lại, trong xe đã chở đầy khách.

Trời mưa quả thật rất khó bắt xe, nhất là vào buổi tối.

Lúc này, Thư Vân gửi tin nhắn hỏi cô có phải không mang ô không, để bà mang tới cho.

Nhan Linh nghĩ đến sức khỏe của Thư Vân, không muốn bà một thân một mình đi ra ngoài vào đêm khuya vì rất nguy hiểm, bèn nói đã mượn ô của đồng nghiệp, lát nữa sẽ bắt xe về.

Tin nhắn vừa gửi xong, từ xa truyền đến một luồng ánh sáng.

Trong chớp mắt, màn mưa được nhuộm sáng, ánh sáng chói lóa khiến Nhan Linh khẽ nghiêng đầu.

Mở mắt ra lần nữa, cô nghe thấy tiếng cửa xe mở.

Như có linh cảm, cô nhìn về phía người đàn ông bước ra từ chiếc xe đó.

Tỷ lệ vai và eo hoàn hảo, sơ mi trắng quần tây đen, mặc trên người anh toát lên phong cách riêng, thanh lịch mà lạnh lùng.

Bàn tay gầy guộc, trắng ngần nắm chặt chiếc ô đen, sắc màu tương phản mãnh liệt, như hai cực đen trắng hòa quyện.

Đôi giày dưới chân giẫm lên vũng nước, từng bước thẳng tiến về phía cô.

Khi anh đến gần, tiếng mưa tí tách bị ngăn lại dưới tán ô, giọt nước chầm chậm lăn dọc theo mặt ô, để lại vệt nước mờ, Nhan Linh lập tức được bao bọc trong một khoảng không gian an toàn.

Người đứng trước mặt cô là Trần Trạc Thanh.

Nhan Linh ngước khuôn mặt trắng ngần nhìn anh, đôi mắt hạnh long lanh như phủ sương, phản chiếu bóng hình anh trong đó.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, tim cô chợt dậy sóng.

“Không mang ô à?”

Vừa mở miệng, không khí liền tan vỡ, anh hỏi một câu thừa thãi.

Nhan Linh đưa hai tay ra, mắt hơi cụp xuống, bất đắc dĩ nói: “Không rõ ràng sao.”

Có ô thì cô đã chẳng ngốc nghếch đứng đây đợi rồi.

Trần Trạc Thanh cúi người lại gần, rút ngắn khoảng cách với cô, nghiêng đầu để chiều cao hai người có thể ngang nhau.

Lúc này, anh có thể nhìn thẳng vào đôi mắt của cô.

Trong tình cảnh này, anh vẫn giữ được sự lịch thiệp với cô, nhẹ giọng hỏi: “Để anh đưa em về nhà nhé?”

Nhan Linh nghe ra trong giọng anh có chút ý vị như đang cầu xin.

Sự im lặng của cô khiến Trần Trạc Thanh tưởng là từ chối, anh nhanh chóng che giấu nỗi thất vọng dưới đáy mắt, giọng điệu vẫn bình thường: “Nếu không tiện thì anh sẽ ở đây chờ xe cùng em.”

Lúc này Nhan Linh mới hiểu tại sao anh lại nói như vậy.

Anh đang cho cô quyền lựa chọn, để cô tự quyết định.

Rõ ràng là người giúp đỡ là anh, nhưng người sợ bị từ chối cũng là anh.

Có vẻ như đối với cô, anh luôn duy trì một khoảng cách vừa vặn.

Nhan Linh khẽ mỉm cười, bất chợt bước tới một bước nhỏ, chủ động rút ngắn khoảng cách giữa hai người, mũi giày cao gót màu đen của cô khẽ chạm vào đôi giày da của anh.

Nhận ra hành động chủ động tiến tới của cô, tay Trần Trạc Thanh đang nắm cán ô siết chặt lại.

Trong màn mưa, hàng ngàn sợi bạc từ trên trời rơi xuống, bóng dáng đôi nam nữ dưới tán ô một cao một thấp, ăn mặc đều chỉnh tề với màu đen trắng, khí chất nổi bật, vô cùng hòa hợp.

Làn váy của cô bị gió thổi nhẹ, dính chút nước mưa, khẽ lướt qua ống quần anh.

Trái tim Trần Trạc Thanh cũng khẽ lay động theo.

Bên tai anh vang lên giọng nói ngọt ngào của cô:

“Được thôi, anh đưa em về đi.”

Cả thành phố chìm trong cơn mưa lớn, mặt đường lầy lội không thể tả, bánh xe lướt qua không tránh khỏi vệt nước bẩn.

Nhan Linh ngồi ở ghế phụ, đờ đẫn nhìn cần gạt nước trước mắt đang qua lại đều đặn, trong khi nghe giọng của hệ thống dẫn đường thông báo: “Đường phía trước bị tắc.”

Những ngày mưa rất dễ xảy ra tai nạn, vừa nãy cảnh sát giao thông có đi ngang xe họ, chắc là bây giờ đang xử lý tình huống.

Nhiệt độ trong xe ấm áp vừa phải, hơi ẩm trên người khi họ vừa bước vào từ bên ngoài dần dần tan biến, để lại hương thơm thoang thoảng của gỗ tuyết tùng.

Nhan Linh liếc nhìn người ngồi bên cạnh một cái. Trần Trạc Thanh lái xe không giống những người đàn ông khác, anh không quen lái bằng một tay mà luôn giữ chặt vô lăng bằng cả hai tay, lưng tựa thoải mái vào ghế sau, ánh mắt tập trung.

Khi gặp phải tình trạng tắc đường như bây giờ, biểu cảm trên gương mặt anh từ đầu đến cuối vẫn như cũ, không bực không giận, cảm xúc ổn định.

Im lặng quá lâu, Nhan Linh nhớ ra chuyện mình đã đồng ý với bạn hôm nay, liền mở miệng hỏi: “Cuối tuần này anh có rảnh không?”

Cô vừa hỏi là có việc muốn nhờ.