Chương 38

Hồi đó, vào một lần đêm Giao thừa, anh ta bận rộn với vai trò Chủ tịch câu lạc bộ âm nhạc suốt mấy ngày trời, kết thúc buổi tiệc liền kéo cả đám bạn cùng phòng đi ăn mừng xả hơi.

Tình cờ gặp người cùng câu lạc bộ, nói là có duyên, liền ghép bàn ăn chung.

Thịnh Tây Vũ hỏi qua vài người bạn cùng phòng, thấy họ đều không có ý kiến gì mới đồng ý.

Trong buổi đó có một cô em khóa dưới xinh xắn, từ lúc ngồi xuống đã nhắm trúng Trần Trạc Thanh, không ngừng tìm cách bắt chuyện.

Nhưng cậu ấy chẳng thèm để ý, chỉ cúi đầu lặng lẽ uống bia.

Khói bụi của quán ăn đường phố bao trùm xung quanh, dưới ánh đèn đường màu cam, đủ loại người qua lại không ngớt.

Thiếu niên mặc đồ đen, quần đen, áo hoodie trùm đầu, đôi mày hơi hạ xuống, hàng mi dài và dày, diện mạo lãnh đạm, góc nghiêng hoàn mỹ không chút tỳ vết.

Chỉ đơn giản ngồi đó mà dường như đã khác biệt với xung quanh, như có một bức tường ngăn cách vô hình.

Vì im lặng không nói mà sinh ra vẻ nhu thuận hiếm có.

Cô em khóa dưới kia chính là bị nét đối lập này của cậu hút hồn ngay từ cái nhìn đầu tiên, lòng dạ ngứa ngáy không yên.

Đang định nói gì đó, thì bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng động cắt ngang cuộc trò chuyện, hình như có người đang gây sự vì bị từ chối lời tán tỉnh.

Thịnh Tây Vũ tình cờ nhìn sang, phát hiện đó là người mình quen nên lập tức bước tới giải vây.

Anh ta nhanh chóng quay lại, bên cạnh còn có một cô gái tóc dài, mặt trái xoan, mắt hạnh nhân, làn da trắng mịn.

“Giới thiệu với mọi người một chút, đây là em họ của tôi, Nghiêm Thiến.”

Nghe đến họ “Nghiêm”, Trần Trạc Thanh như bừng tỉnh, toàn thân như vừa tìm lại được linh hồn, bất chợt ngẩng đầu lên.

*Nghiêm với Nhan cùng âm là Yan nên Trần Trạc Thanh nhầm

Ánh mắt vô tình chạm phải ánh nhìn của cô gái, đôi con ngươi đen láy của anh khẽ động, trong đó dường như lóe lên một tia cảm xúc khác biệt.

Hiếm khi ánh mắt anh dừng lại ở một cô gái lâu như vậy.

Cô em khóa dưới lúc nãy luôn tìm cách bắt chuyện với anh liền không vui, bộc trực nói: “Đàn anh này, sao anh lại nhìn chị Nghiêm Thiến mà không nhìn em vậy? Anh thích kiểu người như chị ấy à?”

Nghiêm Thiến là đàn chị cùng ngành của cô ấy và cũng là thành viên trong cùng câu lạc bộ nhảy, nên hai người có quen biết nhau.

Trần Trạc Thanh thu ánh mắt lại, rồi cúi đầu, đặt chai bia rỗng trong tay xuống bàn.

Giọng anh khàn đặc như bị ngấm men rượu: “Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút.”

Bây giờ anh cần rửa mặt cho tỉnh táo lại.

Nhưng hành động vô thức né tránh này của anh lại khiến Thịnh Tây Vũ hiểu lầm, tưởng rằng cuối cùng anh đã có chút rung động.

Trên đường về trường, Thịnh Tây Vũ bảo em họ mình dìu Trần Trạc Thanh.

Vì anh ta nhận ra rõ ràng rằng Nghiêm Thiến cũng có ý với Trần Trạc Thanh.

Nhưng tay Nghiêm Thiến vừa chạm vào Trần Trạc Thanh, lập tức bị anh né tránh: “Không cần, cảm ơn.”

Nghiêm Thiến nhìn dáng đi lảo đảo của anh, ngập ngừng muốn dìu, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn: “Đàn anh, anh say rồi.”

“Không cần.” Anh từ chối lần thứ hai.

Thịnh Tây Vũ đứng bên thấy dáng người anh lảo đảo muốn ngã, liền nhanh chóng bước đến đỡ lấy: “Này người anh em, không sao chứ?”

Trần Trạc Thanh khẽ lắc đầu, mái tóc ướt bên trán còn vương chút nước, làm gương mặt anh trông vừa lạnh lẽo vừa mệt mỏi, miệng anh thì thào: “Không phải cô ấy.”

“Không phải cô ấy? Không phải ai cơ?”

Thịnh Tây Vũ nghe thấy anh cứ lẩm bẩm mãi, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, liền thừa cơ hỏi: “Là ánh trăng sáng của cậu phải không?”

Trần Trạc Thanh khẽ nhếch môi, ngay khi Thịnh Tây Vũ tưởng mình sắp nghe được câu trả lời, anh hỏi lại: “Ánh trăng sáng, nghĩa là gì?”

Thịnh Tây Vũ: “…”

Thịnh Tây Vũ giơ tay chỉ lên, ra hiệu cho anh ngẩng đầu nhìn trời.

Bầu trời đêm đen kịt, vầng trăng sáng tròn treo cao giữa không trung, rực rỡ lấp lánh, là nguồn sáng nổi bật nhất.

Như thần thoại cổ đại Ai Cập, mặt trăng là thần thánh không thể chạm tới.

“Ánh trăng, nghĩa là thứ mà chỉ có thể ngắm nhìn mà không thể với tới.” Thịnh Tây Vũ nói.

Thứ mà chỉ có thể ngắm nhìn mà không thể với tới.

Câu này như cắm sâu vào tim Trần Trạc Thanh.

Trần Trạc Thanh nhếch môi cười, mang theo chút tự giễu: “Đúng vậy.”

Cô ấy là vầng trăng sáng mà anh không thể với tới.

Khi đó Thịnh Tây Vũ mới hiểu rằng, người bạn mà trong mắt anh luôn cao ngạo, cốt cách vững vàng như Trần Trạc Thanh cũng có lúc tự ti như thế.