Ngày Nhan Linh phỏng vấn, đã có tin đồn rằng Thịnh Tây Vũ vừa chia tay đã lập tức chú ý đến người phiên dịch mà mình mới tuyển.
Cô vừa đi làm đã bị anh ta gọi vào phòng riêng suốt nửa ngày trời, hôm qua còn giữa bàn dân thiên hạ ở căn-tin mà ngang nhiên bắt chuyện.
Đúng là lòng dạ Tư Mã Chiêu, ai nhìn cũng hiểu.
“Không phải đâu.” Nhan Linh phủ nhận ngay, không hiểu sao họ lại nghĩ như vậy.
Hóa ra tin đồn cứ thế mà lan truyền, truyền từ người này sang người kia, cuối cùng biến thành thế này đây.
Viên Viên vỗ vai cô, mặt đầy tán thưởng: “Có vẻ cô rất kiên định nhỉ, bạn trai cô chắc chắn là đối xử rất tốt với cô.”
Trừ chuyện lăng nhăng ra, với ngoại hình và gia thế của Thịnh Tây Vũ, mấy ai sánh bằng được.
Nhan Linh không biết phải giải thích thế nào, lời đến miệng lại thôi, không nói thêm gì.
“Nhưng hình như tôi chưa từng nói ra, sao cô lại biết được?” Nhan Linh hỏi.
Viên Viên: “Trần Húc bên bộ phận kỹ thuật nói cho tôi đấy.”
Nhan Linh vừa từ chối cậu ta xong, ngay sau đó Trần Húc đã đi thông báo khắp nơi, đánh tan mơ tưởng của những người khác.
Nhan Linh cũng chẳng để tâm, cậu ta nói ra cũng tốt, sau này đỡ phải phiền phức.
—
Chuyện Nhan Linh có bạn trai nhanh chóng lan truyền khắp công ty Thịnh Thị.
“Chẳng phải cậu nói sẽ không công khai sao, sao giờ cả công ty đều biết hết rồi?”
Thịnh Tây Vũ nhìn người đàn ông đang ngồi trên sofa trong văn phòng mình xem tài liệu, giọng điệu trêu chọc.
Trong công ty có tin tức gì là mới nhất thì nhóm thư ký của Thịnh Tây Vũ biết trước, không bao giờ giấu anh ta được.
Vài ba câu của anh ta có thể khiến chị em phấn khích, vui vẻ tiết lộ tất cả.
Trần Trạc Thanh lật giở những điều khoản trong hợp đồng, không ngẩng đầu lên, giọng nói hờ hững: “Biết thì biết thôi.”
Thịnh Tây Vũ dựa lưng vào bàn làm việc, tay vuốt cằm làm bộ suy tư: “Nhưng mà hình như họ chưa biết người đó là cậu, còn khuyên tôi đừng buồn nữa.”
Nực cười thật, anh ta buồn cái gì chứ.
Người nên buồn phải là Trần Trạc Thanh kìa, là bạn trai chính thức nhưng tên lại không thể công khai.
“Nhưng mà cô nàng phiên dịch ấy quả thực xinh đẹp, chẳng lẽ họ nghĩ là tôi…”
Thịnh Tây Vũ còn chưa nói hết câu, giây tiếp theo, chiếc kẹp hồ sơ màu xanh trên tay Trần Trạc Thanh đã bay thẳng về phía anh ta.
Anh ta nhanh tay lẹ mắt đón được, lớn tiếng hỏi Trần Trạc Thanh có phải muốn mưu sát mình không.
Trần Trạc Thanh: “Tôi thấy cậu nhàn rỗi quá đấy, hợp đồng tự xem đi.”
“Không nói nữa không nói nữa, tôi biết rồi.” Thịnh Tây Vũ nhìn sắc mặt Trần Trạc Thanh lạnh lại, vội thay đổi thái độ, “Được được, không nói nữa.”
Anh ta đặt tập hồ sơ sang một bên, không nhịn được lại hỏi: “Cậu thật sự thích cô ấy đến vậy sao?”
“Ừ.”
Câu trả lời chắc nịch không chút do dự của Trần Trạc Thanh vang lên.
Thịnh Tây Vũ thở dài: “Trần Trạc Thanh, cậu tiêu đời rồi.”
“Ừ.”
Thịnh Tây Vũ: “…”
Ừ cái đầu cậu đấy, sao giờ cậu ấy hoàn toàn giống như bị tình yêu làm cho mù quáng rồi.
Thịnh Tây Vũ bĩu môi: “Cô ấy giống mối tình đầu của cậu đến mức nào cơ chứ?”
Trần Trạc Thanh ngẩn người vài giây, theo bản năng đáp: “Sao cậu biết cô ấy không phải?”
Thịnh Tây Vũ nghe xong thì sững sờ, cảm thấy khả năng lý giải của mình gặp vấn đề.
“Ý… ý cậu là gì?”
Lần này, Trần Trạc Thanh im lặng không nói.
Muốn moi được lời từ miệng Trần Trạc Thanh thật sự quá khó khăn, Thịnh Tây Vũ chỉ có thể tự mình suy đoán điên cuồng.
Ánh mắt nhìn thoáng qua anh, rơi xuống chiếc áo sơ mi trắng trên người Trần Trạc Thanh. Nút cài áo được cài chặt đến tận trên cùng, che kín đáo phần xương quai xanh.
Liên tưởng đến một vài chuyện, Thịnh Tây Vũ bỗng bừng tỉnh, giọng nói mang chút thăm dò và không dám tin: “Zero?”
Zero là tên mà Trần Trạc Thanh dùng trên tất cả các tài khoản mạng xã hội.
Ngay cả chiếc bút đặt làm riêng cũng khắc chữ này.
Hóa ra bấy lâu nay mọi người đều nhầm, không phải ý nghĩa của số 0.
Mà là “Linh” trong Nhan Linh.
*Số 0 bên Trung đọc là Linh
Thịnh Tây Vũ chợt nhớ lại thời đại học.