Chương 36

Sau bữa trưa, Nhan Linh kể câu chuyện thú vị này cho cô bạn thân Tư Kỳ nghe.

Tư Kỳ cười đến nỗi mặt nạ dưỡng da sắp rơi xuống.

“Anh ta không ngại làm ‘tiểu tam’ vì tình yêu sao?”

“Cậu nên nói cho anh ta biết bạn trai cậu là ai, để anh ta biết rằng mình đang định ‘cắm sừng’ sếp của mình.”

Nhan Linh: “Cậu đúng là không sợ lớn chuyện nhỉ, đừng có thêm dầu vào lửa được không.”

Tư Kỳ: “Không được.”

Nhan Linh: “…”

Nhan Linh không muốn tiếp tục đề tài này nữa, cô chuyển hướng chú ý của Tư Kỳ, hỏi cô ấy khi nào mới có thể về.

Tư Kỳ: “Chắc là thứ Bảy tuần này, sắp quay xong rồi.”

Tuần Nhan Linh về nước, trùng hợp Tư Kỳ lại đang ở tỉnh khác quay phim, cô ấy đã vào đoàn được ba tháng, đến giờ vẫn chưa về.

Nhan Linh nghe đầu dây bên kia vang lên một tiếng ngáp, giọng điệu có chút lo lắng: “Cậu lại thức đêm xem kịch bản đúng không?”

Tư Kỳ đáp: “Ừm, buổi tối không ngủ được nên tìm việc gì đó để làm.”

Nhan Linh và Tư Kỳ quen nhau từ thời cấp hai, sau đó trùng hợp lại học chung cấp ba.

Sau kỳ thi đại học, một người ra nước ngoài, một người thi đậu vào Học viện Điện ảnh.

Năm Tư Kỳ tốt nghiệp đại học, nhờ vào một bộ phim thanh xuân vườn trường mà cô ấy bỗng nổi tiếng, vai nữ chính cô ấy đóng nhận được sự yêu thích lớn từ khán giả.

Tương tác của cô ấy với nam chính trong phim khiến khán giả vô cùng phấn khích, vì thế mà có một lượng lớn fan couple.

Cùng năm đó, cô đoạt giải Diễn viên mới xuất sắc nhất.

Từ đó bắt đầu giai đoạn sự nghiệp thăng tiến.

Sau đó cô liên tục nhận phim, ký hợp đồng quảng cáo, tham gia chương trình tạp kỹ và các sự kiện thảm đỏ, hoạt động sôi nổi trước công chúng, hoàn toàn mở rộng thị trường thương mại của mình.

Số lượng người hâm mộ cũng từ vài triệu lên đến hơn mười triệu.

Hiện nay cô đã trở thành một trong những sao nữ mới nổi có địa vị của giới giải trí.

Nhan Linh còn nhớ khi Tư Kỳ nhận được vai nữ chính đầu tiên trong sự nghiệp điện ảnh, cô ấy đã vượt một quãng đường dài để sang Anh tìm cô.

Ngày hôm đó, hai người ngồi trong căn hộ mà Nhan Linh thuê, uống rượu đến tận khuya.

Nhan Linh nhìn cô bạn đang cười ngây ngô bên cạnh, dịu dàng xoa đầu cô ấy, nói: “Tư Kỳ, cậu thành công rồi.”

Khi còn niên thiếu, cô gái đã từng ngước nhìn ngôi sao băng và ước nguyện rằng sau này nhất định sẽ trở thành một nữ minh tinh khiến tất cả mọi người phải chú ý, nghe thấy lời của Nhan Linh xong, nụ cười chưa dứt đã òa khóc.

Nghĩ đến việc Tư Kỳ đã thức trắng mấy đêm để xem kịch bản cho bộ phim đó, giờ lại đang lặp lại tình trạng này.

Nhan Linh không khỏi lo lắng cho sức khỏe của cô bạn thân: “Đừng tạo áp lực cho mình quá.”

Tư Kỳ: “Mình tự biết sức mình mà.”

Nhan Linh: “Vậy đợi cậu về, mình mời cậu ăn cơm.”

Giọng Tư Kỳ có chút tinh nghịch: “Chỉ có mình cậu mời thôi à? Chẳng phải nên có thêm một người nữa sao?”

Nhan Linh biết cô ấy đang ám chỉ đến ai, chỉ đành bất đắc dĩ đáp lại: “Cậu cũng đâu phải chưa gặp.”

Tư Kỳ: “Sao có thể giống nhau được, đó là chuyện hồi cấp ba rồi.”

“Với lại mình nhất định phải nhìn thấy hai cậu cùng khung hình thì mới tin cậu không lừa mình.”

Ban đầu khi Nhan Linh nói cô đi xem mắt, Tư Kỳ còn khuyên cô phải cẩn thận, nói rằng bây giờ đàn ông phổ thông hay con trai cưng của mẹ nhiều vô kể.

Nhưng sau khi biết đối tượng xem mắt là Trần Trạc Thanh, Tư Kỳ lập tức thay đổi thái độ, chỉ thốt lên hai chữ:

“Cưới luôn!”

Khi đó, trong lòng Tư Kỳ chỉ nghĩ rằng–

Mọi người ơi, ai hiểu cảm giác này không!

Thuyền tôi chèo từ thời cấp 3 cuối cùng cũng đã cập bến rồi!

Nhan Linh không thể từ chối nổi sự nài nỉ không ngừng của Tư Kỳ, cuối cùng đành đồng ý.

Cô vừa đặt điện thoại xuống, đang định lấy chiếc cốc đi vào phòng trà pha chút cà phê để tỉnh táo, thì Viên Viên ngồi cạnh đột ngột ghé lại gần, hỏi có phải vừa nãy cô đang nhắn tin với bạn trai không.

Nhan Linh: “Không phải, là bạn tôi thôi.”

Viên Viên: “Vậy là cô có bạn trai rồi?”

Vừa nãy cô cũng không phủ nhận câu hỏi kia.

Viên Viên vẫn liên tục nhìn Nhan Linh chằm chằm, nhất định muốn biết câu trả lời, trên mặt cô ấy ghi rõ chữ “Mau khai thật đi”.

Nhan Linh không muốn lừa cô ấy nên gật đầu.

Có được đáp án của cô, Viên Viên đau lòng mà nói: “Sao ai cũng có bạn trai chỉ có mình tôi là không thế!”

Tổ phiên dịch của họ có năm người, lớn tuổi nhất là Triển Văn đã là ông bố hai con, ba người còn lại thì đều đang hẹn hò.

Chỉ có Viên Viên, mãi là một FA chính hiệu.

Khó khăn lắm mới có một cô gái gia nhập nhóm, Viên Viên thấy Nhan Linh từ khi đi làm đến giờ đều tập trung vào công việc, không giống những người khác cứ luôn miệng nhắc đến bạn trai, nên cô ấy tưởng rằng Nhan Linh cũng giống mình, đều là người độc thân.

Không ngờ, hóa ra trong hội độc thân vẫn chỉ có mỗi cô.

Viên Viên đột nhiên nói với vẻ nghiêm trọng: “Có khi nào là Tổng Giám đốc Thịnh của chúng ta không nhỉ?”